Tiếng gọi “Đồng chí!”
Trong một trận đánh ở vùng rừng núi, đơn vị anh Trường bị địch bao vây. Đạn bắn như mưa, khói súng mịt mù. Mọi người phải rút dần theo từng tổ. Anh Trường là tổ trưởng, vừa bắn vừa kiểm tra quân số.
Khi đến điểm tập kết, anh phát hiện thiếu mất một chiến sĩ tên Lợi. Lợi là tân binh mới vào đơn vị, còn trẻ và ít kinh nghiệm. Anh Trường lo lắng, lập tức quay lại tìm.
Trong rừng tối, anh gọi nhỏ: “Lợi ơi!” Không tiếng trả lời. Đạn vẫn nổ phía sau. Anh bò qua từng bụi cây, từng hố bom. Bỗng anh nghe tiếng rên yếu ớt. Anh chạy tới, thấy Lợi bị thương nằm dưới gốc cây, chân bị kẹt.
Lợi nhìn anh, nước mắt rơi: “Em tưởng anh bỏ em…”
Anh Trường nắm tay Lợi: “Đồng chí sao bỏ được!”
Anh cố kéo Lợi lên, nhưng địch đã áp sát. Một loạt đạn bắn tới. Anh Trường lập tức che người cho Lợi, kéo cậu trượt xuống một khe đá. Anh thì thầm: “Mày phải sống. Tao kéo mày ra.”
Anh cõng Lợi chạy trong mưa đạn. Lợi đau quá, cố nói: “Anh bỏ em đi…”
Anh Trường quát: “Im! Đồng chí!”
Tiếng “đồng chí” vang lên mạnh mẽ giữa rừng. Nó không chỉ là cách gọi, mà là lời thề sống chết có nhau. Cuối cùng, anh Trường đưa được Lợi về điểm an toàn, nhưng chính anh bị trúng đạn sau lưng.
Anh Trường hy sinh, Lợi sống sót. Sau hòa bình, Lợi trở thành cán bộ, luôn nhắc đến người tổ trưởng đã cứu mình. Mỗi lần gặp đồng đội, anh lại gọi “đồng chí” bằng giọng trang trọng, vì với anh, tiếng gọi ấy gắn liền với máu và sự hy sinh.
Tiếng gọi “đồng chí” trong thời hoa lửa không chỉ là một danh xưng, mà là biểu tượng của tình người, của sự gắn bó thiêng liêng giữa những người cùng chiến tuyến.



