Tiếng gọi đồng đội trong màn sương
Sương trên núi xuống rất nhanh.
Chỉ mới cuối buổi chiều, những dãy núi đá đã chìm trong một màu trắng đục. Con đường mòn dẫn lên điểm cao năm xưa trở nên mờ nhòe, những tảng đá quen thuộc cũng khó nhận ra sau lớp sương dày.
Ông Linh Minh Phúc (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Hùng Thắng, xã Hùng An) đã nhiều lần trở lại nơi này.
Mỗi lần lên núi, ông đều mang theo một cuốn sổ nhỏ đã cũ, trong đó ghi tên những người đồng đội từng chiến đấu cùng đơn vị. Có những cái tên ông nhớ rõ từng khuôn mặt, từng giọng nói. Cũng có những người chỉ còn lại trong ký ức và những dòng ghi chép ngắn ngủi.
Hôm ấy, ông cùng một nhóm tìm kiếm trở lại điểm cao để tìm dấu tích của người đồng đội tên Tuấn.
Ngày rời trận địa năm xưa, ông và Tuấn đã hứa với nhau:
"Nếu còn sống, nhất định sẽ cùng nhau trở lại."
Nhưng lời hứa ấy chỉ một người thực hiện được.
Suốt nhiều năm, ông Phúc vẫn canh cánh trong lòng vì chưa thể đưa bạn về với gia đình.
Đoàn người đi trong im lặng.
Tiếng bước chân trên nền đá hòa với tiếng gió rừng.
Bất chợt, ông Phúc dừng lại.
Ông nhìn về phía một khe núi phủ đầy sương.
"Nơi này... hình như là chỗ cũ."
Mọi người cùng dừng bước.
Ông Phúc nhắm mắt, cố nhớ lại những gì đã xảy ra hơn bốn mươi năm trước. Ngày ấy, giữa tiếng pháo rung chuyển núi rừng, ông từng nghe tiếng gọi của Tuấn từ hướng này.
Một tiếng gọi rất khẽ:
"Phúc ơi..."
Chỉ hai tiếng ấy, ông đã mang theo suốt cả cuộc đời.
Họ tiếp tục tìm kiếm quanh khu vực.
Khi mặt trời gần tắt, một người trong đoàn phát hiện những dấu vết nhỏ nằm dưới lớp đất đá: vài mảnh kim loại cũ, một chiếc cúc áo quân phục và một phần di vật đã bị thời gian vùi lấp.
Cả nhóm lặng người.
Ông Phúc bước đến, đôi tay run run.
Ông không khóc.
Chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay lên mặt đất lạnh:
"Tuấn à... chúng tôi đến đón cậu đây."
Chiều hôm đó, màn sương vẫn phủ kín ngọn núi.
Nhưng với ông Phúc, dường như tiếng gọi năm xưa đã không còn xa nữa.
Nó không còn là tiếng gọi giữa chiến trường khói lửa, mà là lời nhắc nhở về tình đồng đội chưa bao giờ mất đi.
Sau khi hoàn thành các thủ tục, những di vật được đưa xuống núi trong sự trang nghiêm của đồng đội.
Trên đường trở về, ông Phúc nhiều lần ngoái nhìn đỉnh núi đang khuất dần sau màn sương.
Ông biết rằng nơi ấy từng giữ lại một phần tuổi trẻ của họ.
Nơi ấy có những ngày gian khổ, có những mất mát không thể quên, nhưng cũng có tình đồng chí sâu nặng hơn mọi khoảng cách của thời gian.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, ông Phúc vẫn nói với thế hệ trẻ:
"Người lính có thể rời chiến trường, nhưng không bao giờ bỏ lại đồng đội."
Bởi giữa núi rừng mênh mông, giữa màn sương dày đặc của năm tháng, vẫn luôn có những tiếng gọi tìm nhau.
Đó là tiếng gọi của nghĩa tình.
Tiếng gọi của những người đã từng cùng nhau đi qua lửa đạn.



