Khác

Tiếng Gọi Giữa Cánh Đồng (1)

Tiếng Gọi Giữa Cánh Đồng

Hưng Yên16/11/2025Tiếng Gọi Giữa Cánh Đồng chiêm (Tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cánh đồng quê tôi mùa ấy mới vào vụ, lúa còn xanh mướt như dải lụa trải dài đến tận chân trời. Thế nhưng, giữa vẻ hiền hòa ấy luôn rình rập hiểm nguy, vì địch thường xuyên rải biệt kích và bắn tỉa vào ban đêm.
Chính trong những ngày căng như dây đàn ấy, tôi ghi nhớ mãi tiếng gọi của chị Năm Liễu – nữ du kích gan dạ nhất làng.

Chị Năm chỉ hơn tôi vài tuổi, dáng người nhỏ nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn. Chị thuộc từng luống lúa, từng mương nước, từng gò đất như thuộc lòng đường chỉ tay của mình. Mỗi lần bộ đội cần vượt cánh đồng để về căn cứ, chị luôn xung phong đi trước.

Một buổi chiều, khi hoàng hôn vừa buông xuống, cả đội chúng tôi băng nhanh qua cánh đồng dài gần nửa cây số. Mặt trời đỏ ối như vệt máu mạ vàng trên biển lúa. Đi được nửa đường, bỗng chị Năm quay phắt lại, hét lên:
“Đứng lại! Nguy hiểm đó!”
Tiếng chị vang rền giữa đồng, sắc đến mức tim ai cũng thót lại.

Chị lao lên vài bước, dùng cán súng hất nhẹ lớp rạ. Một sợi dây mìn ló ra. Chị chưa kịp báo điều gì thêm thì một loạt đạn từ bìa làng xé gió. Chị xoay người, đẩy tôi ngã xuống, rồi ôm lấy bụng – máu thấm đỏ tà áo nâu.

Chúng tôi kéo chị vào bờ ruộng. Hơi thở chị yếu dần, nhưng miệng vẫn cố nói:
“Đi qua bờ bên trái… tránh mìn… đừng quay lại tìm tôi…”
Đó là những lời cuối cùng của chị Năm.

Chúng tôi làm theo lời chị và thoát khỏi bãi phục kích. Khi trời tối hẳn, cánh đồng chìm vào gió và bóng tối, chỉ còn tiếng dế kêu buồn đến nao lòng.

Nhiều năm sau, cánh đồng quê đã yên bình, lúa lại xanh rì mỗi mùa. Nhưng mỗi lần đi ngang, tôi vẫn như nghe vọng lên đâu đó tiếng gọi giữa cánh đồng – tiếng gọi tha thiết, dũng cảm, của một con người đã lấy sinh mạng mình để giữ an toàn cho đồng đội.

Tiếng gọi ấy mãi mãi khắc vào ký ức, như một khúc tráng ca thầm lặng của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn