Bài viết

Tiếng gọi giữa rừng già

Nghệ An07/07/2026Lê Thị Nhung (Đoàn xã An Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ỗi lần nghe tiếng ve kêu giữa những tán cây xanh, tôi lại nhớ về những cánh rừng Trường Sơn năm xưa – nơi tôi đã để lại một phần tuổi trẻ của mình.

Năm ấy, tôi mới ngoài hai mươi tuổi. Sau nhiều ngày hành quân liên tục, đơn vị tôi được lệnh băng qua một cánh rừng già để tiếp cận chiến trường. Con đường chỉ rộng đủ một người đi, hai bên là cây cổ thụ cao vút. Ban ngày, chúng tôi lặng lẽ di chuyển dưới tán lá rậm rạp để tránh máy bay địch, ban đêm mới dám nhóm một ngọn lửa nhỏ nấu cơm.

Một buổi chiều, khi cả đơn vị đang vượt qua một con suối cạn thì bất ngờ địch ném bom. Tiếng nổ dội vào vách núi, đất đá tung mù mịt. Cả đội hình tản ra tìm nơi ẩn nấp.

Khi tiếng bom vừa ngớt, tôi gọi lớn:

– Có ai bị thương không?

Không ai trả lời.

Tôi tiếp tục gọi tên từng đồng đội. Bỗng từ phía sâu trong rừng vang lên một tiếng đáp rất yếu:

– Tôi... ở đây...

Tôi cùng một người đồng đội lần theo tiếng gọi. Chúng tôi băng qua những bụi cây đổ ngổn ngang, vượt qua hố bom còn bốc khói. Cuối cùng cũng tìm thấy anh đang bị một thân cây lớn đè lên chân.

Chúng tôi cố hết sức nhưng không thể nhấc nổi thân cây. Thời gian trôi qua từng phút, máy bay địch có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Anh nhìn chúng tôi, giọng bình tĩnh:

– Nếu không cứu được thì các cậu cứ đi... Đừng để cả đơn vị gặp nguy hiểm.

Tôi nắm chặt tay anh:

– Chúng ta đã vào chiến trường cùng nhau thì nhất định sẽ cùng nhau trở về.

Nghe tiếng nói của chúng tôi, những đồng đội khác cũng lần lượt quay lại. Mỗi người một tay, người đào đất, người chèn đòn bẩy, người dùng dây kéo. Sau gần một giờ vật lộn, cuối cùng thân cây cũng được nhấc lên.

Chúng tôi thay nhau cõng anh băng rừng suốt đêm để đưa đến trạm quân y.

May mắn thay, anh giữ được tính mạng.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, chúng tôi có dịp gặp lại nhau trong buổi họp mặt cựu chiến binh. Anh chống gậy bước đến ôm lấy tôi và nói:

– Nếu ngày ấy các cậu bỏ đi, chắc giờ này mình chỉ còn là một nấm mộ giữa rừng.

Tôi cười, nắm lấy vai anh:

– Không phải mình cứu cậu. Chính tình đồng đội đã cứu tất cả chúng ta.

Các cháu thân mến!

Chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ, có thể để lại những vết thương không bao giờ lành, nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, chúng tôi hiểu được giá trị của hai tiếng đồng đội. Đó là khi người lính sẵn sàng quay lại giữa bom đạn chỉ vì nghe thấy một tiếng gọi yếu ớt của đồng chí mình. Đó là khi không ai bị bỏ lại phía sau, dù trong hoàn cảnh gian nguy nhất.

Hôm nay, đất nước đã hòa bình. Các cháu không còn phải cầm súng ra chiến trường. Nhưng tôi mong rằng các cháu sẽ luôn biết yêu thương, giúp đỡ nhau và sống có trách nhiệm với cộng đồng. Bởi tinh thần đoàn kết, nghĩa tình đồng đội ngày nào vẫn luôn là ngọn lửa soi đường cho mỗi thế hệ người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn