Bài viết

TIẾNG GỌI LÊN ĐƯỜNG – LỰA CHỌN CỦA TUỔI TRẺ

Tuyên Quang06/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)9 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG GỌI LÊN ĐƯỜNG – LỰA CHỌN CỦA TUỔI TRẺ

TIẾNG GỌI LÊN ĐƯỜNG – LỰA CHỌN CỦA TUỔI TRẺ

Trong mỗi giai đoạn lịch sử của dân tộc, tuổi trẻ luôn là lực lượng đi đầu, sẵn sàng nhận và hoàn thành những nhiệm vụ khó khăn nhất. Những năm tháng chiến tranh, khi Tổ quốc cất lên tiếng gọi, đã có biết bao thanh niên Hoàng Su Phì gác lại ước mơ riêng, rời xa bản làng thân yêu để lên đường làm nhiệm vụ.

Bác Sùng A Páo, một cựu chiến binh nay đã ngoài 70 tuổi, vẫn còn nhớ rõ ngày mình quyết định rời nhà. Khi đó, mới tròn 19 tuổi, là lao động chính trong gia đình. Bố mẹ già yếu, em nhỏ còn đang tuổi ăn học, cuộc sống vốn đã khó khăn lại càng thêm chồng chất. Nhưng khi địa phương phát động phong trào thanh niên lên đường phục vụ chiến trường, anh đã trăn trở rất nhiều.

Đêm trước ngày đăng ký, anh gần như không ngủ. Một bên là trách nhiệm với gia đình, một bên là tiếng gọi của Tổ quốc. Cuối cùng, anh quyết định nói với mẹ: “Nếu ai cũng ở lại thì ai sẽ đi? Con đi không phải vì riêng mình, mà vì để sau này bản làng mình được bình yên.” Người mẹ lặng im hồi lâu, rồi chỉ gật đầu, nước mắt lăn dài.

Ngày lên đường, cả bản tiễn anh trong sương sớm. Không có cờ hoa, không có những lời hô vang, chỉ có những cái nắm tay thật chặt và ánh mắt đầy niềm tin. Anh mang theo bên mình một chiếc khăn do mẹ tự tay dệt, như một lời nhắc nhở phải giữ gìn sức khỏe và trở về.

Những ngày đầu tham gia lực lượng, anh và đồng đội phải đối mặt với muôn vàn khó khăn: thiếu thốn lương thực, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt, công việc nặng nhọc. Có những lúc tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng mỗi khi nhớ đến lời dặn của mẹ, đến ánh mắt của bà con ngày tiễn mình lên đường, anh lại tự nhủ phải cố gắng hơn.

Trong một lần làm nhiệm vụ vận chuyển hàng qua một con dốc cao, trời bất ngờ đổ mưa lớn, đất đá sạt lở. Một đồng đội đi phía trước bị trượt chân suýt rơi xuống vực. Không kịp suy nghĩ, anh lao tới giữ lại, cả hai người cùng ngã xuống bùn đất. Sau tình huống đó, người đồng đội nắm chặt tay anh và nói: “Hôm nay nếu không có cậu, chắc tôi không còn đứng đây nữa.”

Khoảnh khắc ấy khiến anh nhận ra rằng, quyết định lên đường năm xưa không chỉ là vì Tổ quốc mà còn là vì những con người bên cạnh mình. Họ trở thành anh em, cùng sống, cùng chiến đấu, cùng chia sẻ mọi gian khổ.

Sau chiến tranh, anh trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc lại, anh vẫn khẳng định: “Tuổi trẻ chỉ có một lần, được sống và cống hiến cho đất nước là điều không bao giờ hối tiếc.”

Ngày nay, tiếng gọi lên đường không còn là tiếng gọi ra chiến trường, mà là lời kêu gọi tham gia xây dựng và phát triển quê hương. Đó có thể là tham gia các phong trào tình nguyện, phát triển kinh tế, bảo vệ môi trường, giữ gìn an ninh trật tự tại địa phương.

Thanh niên Hoàng Su Phì hôm nay cần có những lựa chọn đúng đắn cho mình, biết đặt lợi ích của tập thể, của xã hội lên trên lợi ích cá nhân. Mỗi quyết định, mỗi hành động đều góp phần tạo nên tương lai của quê hương, đất nước.

Tiếng gọi của Tổ quốc có thể thay đổi theo thời gian, nhưng tinh thần sẵn sàng đáp lại tiếng gọi ấy của tuổi trẻ thì không bao giờ thay đổi. Đó chính là giá trị cốt lõi mà mỗi thế hệ thanh niên cần gìn giữ và phát huy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn