Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TIẾNG GỌI NGÀY 3 THÁNG 1 NĂM 1972

Bài viết tái hiện thời khắc lịch sử ngày 3 tháng 1 năm 1972 – ngày người thanh niên làng Quỳnh Lý, Vũ Trọng Rạng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng và Tổ quốc lên đường nhập ngũ. Qua ký ức chân thực của nhân chứng, bài viết làm nổi bật sự chuyển biến sâu sắc trong nhận thức, lý tưởng sống của một thế hệ trẻ sẵn sàng rời bỏ cuộc sống yên bình để bước vào chiến tranh, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.

Hưng Yên23/12/2025Bùi Cẩm Bích (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ngày trôi qua lặng lẽ như bao ngày khác. Nhưng cũng có những ngày, dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ, vẫn in đậm trong ký ức con người như một dấu mốc không thể phai mờ. Với ông Vũ Trọng Rạng, ngày 3 tháng 1 năm 1972 chính là một ngày như thế – ngày tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời một người con trai làng quê.

Sinh ra và lớn lên tại thôn Quỳnh Lý, một làng quê thuần nông của đồng bằng Bắc Bộ, tuổi thơ ông Rạng gắn liền với ruộng lúa, bờ tre và những buổi chiều yên ả. Nhưng phía sau vẻ bình yên ấy là những năm tháng đất nước bị chia cắt, bom đạn chiến tranh ngày càng lan rộng. Những tin tức về máy bay Mỹ ném bom miền Bắc, về thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ đã dần trở nên quen thuộc.

Là người sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, ông Rạng sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương. Những buổi tối quây quần bên ngọn đèn dầu, nghe người lớn kể chuyện đánh Pháp, giữ làng, trong lòng cậu thiếu niên khi ấy đã nhen lên một suy nghĩ giản dị mà mãnh liệt: “Đến lượt mình rồi.”

Cuối năm 1971, không khí trong làng trở nên khác lạ. Lệnh tổng động viên được phổ biến rộng rãi. Những cuộc họp thôn, xã diễn ra liên tiếp. Trên loa truyền thanh, tiếng đọc danh sách thanh niên nhập ngũ vang lên trang nghiêm. Và rồi, ngày 3 tháng 1 năm 1972, tên Vũ Trọng Rạng được xướng lên.

Khoảnh khắc ấy, ông kể lại, tim mình đập mạnh nhưng không hề hoang mang. Đó không phải là sự liều lĩnh của tuổi trẻ, mà là cảm giác được gọi tên, được trao một sứ mệnh thiêng liêng. Tiếng gọi ấy không chỉ đến từ loa truyền thanh hay tờ giấy báo nhập ngũ, mà đến từ sâu thẳm trong trái tim của một người con đất Việt.

Ngày lên đường, làng Quỳnh Lý không có cờ hoa rực rỡ. Chỉ có những ánh mắt lặng lẽ, những cái nắm tay thật chặt. Mẹ ông không khóc nhiều, chỉ dặn một câu ngắn gọn:
“Đi đi con, đất nước cần.”
Câu nói giản dị ấy theo ông suốt những năm tháng chiến tranh, trở thành điểm tựa tinh thần trong những lúc gian nan nhất.

Rời làng quê, ông Rạng chính thức bước vào quân ngũ, được biên chế vào Đại đội 20, Sư đoàn 320B. Ngay từ những ngày đầu, ông đã cảm nhận rõ ràng sự khác biệt giữa đời sống dân dã và cuộc sống người lính. Không còn những buổi sáng ra đồng, không còn bữa cơm gia đình đầm ấm, thay vào đó là đội hình, kỷ luật, hành quân và huấn luyện liên tục.

Nhưng chính trong môi trường ấy, người thanh niên làng quê nhanh chóng trưởng thành. Tiếng gọi ngày 3 tháng 1 năm 1972 không chỉ đưa ông ra chiến trường, mà còn rèn luyện ông thành một người lính có bản lĩnh, có lý tưởng rõ ràng. Ông hiểu rằng, mình không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà cho gia đình, cho làng quê Quỳnh Lý, cho hàng triệu người dân đang mong mỏi hòa bình.

Khi đất nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, mỗi người lính đều mang trong mình niềm tin sắt son: “Dù gian khổ đến đâu cũng phải đi, dù hy sinh cũng không lùi bước.” Với ông Rạng, niềm tin ấy bắt đầu từ chính ngày nhập ngũ – ngày mà tiếng gọi của Tổ quốc đã át đi mọi do dự cá nhân.

Nhiều năm sau, khi đã đi qua hành quân gian khổ, qua mưa bom bão đạn ở chiến trường miền Trung, qua những ngày đêm khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị, ông vẫn nhớ rất rõ ngày 3 tháng 1 năm 1972. Bởi nếu không có ngày hôm ấy, sẽ không có một người lính Vũ Trọng Rạng kiên cường nơi trận địa; cũng không có một cựu chiến binh tận tụy với quê hương trong thời bình.

Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, khi ngồi giữa làng quê yên bình, ông thường kể cho con cháu nghe về ngày nhập ngũ như kể về một lời thề tuổi trẻ. Ông không coi đó là sự hy sinh lớn lao, mà là điều hiển nhiên của một thế hệ sinh ra trong chiến tranh.

Tiếng gọi ngày 3 tháng 1 năm 1972 đã lùi xa về mặt thời gian, nhưng âm vang của nó vẫn còn nguyên giá trị. Đó là tiếng gọi của trách nhiệm, của lòng yêu nước, của niềm tin vào con đường mà dân tộc đã chọn. Và qua câu chuyện của ông Vũ Trọng Rạng, thế hệ hôm nay càng hiểu rõ hơn rằng:

Mỗi bước ngoặt của lịch sử đều bắt đầu từ sự lựa chọn dũng cảm của những con người bình dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn