Cựu chiến binh

Tiếng Gọi Trong Đêm

Một đêm chiến đấu giữa rừng sâu miền Nam, tiếng gọi của đồng đội đã trở thành ký ức không thể quên, gắn liền với sự hy sinh thầm lặng.

Lào Cai18/03/2026Vàng Văn Chư (Đoàn thanh niên xã khánh hoà tỉnh lào cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Vàng Văn Chư, sinh ngày 9 tháng 2 năm 1951, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Năm 1970, tôi rời quê, theo đơn vị vào chiến trường miền Nam.

Những ngày đầu, tôi chưa quen với khí hậu nóng ẩm và rừng rậm nơi đây. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất lại là những đêm hành quân và chiến đấu.

Một đêm năm 1972, đơn vị tôi nhận lệnh di chuyển qua một khu rừng để chuẩn bị cho trận đánh. Trời tối, không trăng, chỉ có bóng cây và tiếng lá xào xạc.

Đang hành quân, bất ngờ pháo địch bắn tới. Cả đơn vị nhanh chóng tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Trong lúc hỗn loạn, tôi bị lạc khỏi đồng đội.

Xung quanh chỉ còn bóng tối và tiếng nổ.

Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng bắt đầu lo lắng. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình thật sự đơn độc giữa chiến trường.

Đúng lúc đó, từ xa vang lên một tiếng gọi:
“Chư ơi! Ở đâu?”

Đó là giọng của anh Lâm – người đồng đội thân thiết của tôi.

Tôi lập tức đáp lại. Một lúc sau, anh lần theo tiếng gọi và tìm được tôi. Anh kéo tôi chạy về phía đơn vị.

Nhưng khi chúng tôi gần đến nơi, một quả đạn pháo rơi xuống rất gần.

Anh Lâm đẩy tôi ngã xuống, còn anh không kịp tránh.

Khi tôi tỉnh lại, anh đã nằm im.

Tôi gọi anh, nhưng không có tiếng trả lời.

Đến bây giờ, sau bao nhiêu năm, tôi vẫn nhớ rõ tiếng gọi trong đêm ấy.
Một tiếng gọi đã cứu tôi… nhưng lại cướp đi người đồng đội của tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn