Bài viết

Tiếng Gọi Trong Đêm Bom

Hà Tĩnh29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm buông xuống nặng nề, không phải bằng sự yên tĩnh quen thuộc, mà bằng những đợt âm thanh chát chúa xé toạc bầu trời. Tiếng bom rơi dồn dập, ánh lửa lóe lên từng hồi, nhuộm đỏ cả một góc làng. Trong căn hầm trú nhỏ hẹp, Hòa ôm chặt em gái, cố giữ cho con bé không run lên vì sợ hãi.

“Đừng sợ… có anh ở đây,” cậu thì thầm, dù chính giọng mình cũng run.

Bên ngoài, đất đá rung chuyển. Mỗi tiếng nổ như đánh vào lồng ngực. Hòa biết, đêm nay sẽ không dễ dàng trôi qua.

Bỗng giữa những âm thanh hỗn loạn ấy, cậu nghe thấy một tiếng gọi.

“Hòa…!”

Âm thanh yếu ớt, đứt quãng, nhưng rõ ràng. Hòa giật mình, ngẩng đầu lên. Em gái cậu vẫn ôm chặt lấy cậu, không nghe thấy gì.

“Anh đi đâu đấy?” con bé hỏi, giọng hoảng hốt khi thấy Hòa đứng dậy.

“Có người gọi anh… anh phải ra xem,” Hòa đáp, mắt hướng về phía cửa hầm.

“Đừng đi! Nguy hiểm lắm!” con bé níu tay cậu.

Nhưng tiếng gọi lại vang lên, lần này gần hơn, như đang chìm dần trong khói bụi.

Hòa cắn răng, nhẹ nhàng gỡ tay em ra. “Ở yên đây. Anh sẽ quay lại.”

Cậu lao ra khỏi hầm, cúi thấp người chạy qua khoảng sân đầy đất vỡ. Khói bụi mịt mù, mùi khét len vào từng hơi thở. Tiếng bom vẫn chưa dứt, nhưng Hòa chỉ còn nghe thấy tiếng gọi ấy dẫn lối.

“Hòa… cứu…”

Cậu lần theo âm thanh, đến gần gốc cây xoài đã bị đánh gãy. Dưới đống đổ nát, một cánh tay yếu ớt lộ ra.

“Có ai không?!” Hòa hét lên, rồi không chờ trả lời, cậu bắt đầu đào bới bằng tay không.

Đất đá cứa vào da, máu rịn ra, nhưng cậu không dừng lại. Cuối cùng, cậu kéo được một người ra – đó là ông Ba, người hàng xóm sống một mình ở cuối làng.

“Cháu… tưởng không ai nghe thấy…” ông thều thào, hơi thở yếu ớt.

“Cháu ở đây rồi, cháu đưa ông đi,” Hòa nói, cố giữ bình tĩnh.

Một tiếng nổ lớn vang lên gần đó. Mặt đất rung mạnh, khiến cả hai suýt ngã. Hòa không do dự, cõng ông Ba trên lưng, quay lại hướng hầm trú.

Con đường trở nên dài hơn bao giờ hết. Mỗi bước đi là một cuộc đánh cược với nguy hiểm. Nhưng cuối cùng, cậu cũng nhìn thấy cửa hầm.

Em gái Hòa bật khóc khi thấy cậu trở lại. “Anh ơi!”

Hòa đặt ông Ba xuống, thở dốc, rồi ôm lấy em. Ngoài kia, tiếng bom dần thưa hơn, chỉ còn lại những âm thanh rời rạc như dư âm của một cơn ác mộng.

Trong bóng tối của hầm trú, ba con người ngồi sát bên nhau. Không ai nói gì, nhưng họ đều hiểu rằng mình vừa vượt qua một ranh giới mong manh giữa sống và chết.

Hòa ngẩng lên, lắng nghe.

Không còn tiếng gọi nào nữa.

Chỉ còn tiếng tim đập, và một sự yên lặng hiếm hoi sau cơn bão lửa.

Cậu siết chặt tay em gái, lòng chợt nhẹ đi. Đêm bom vẫn còn đó, nhưng cậu biết – chỉ cần còn nghe thấy tiếng gọi của con người, cậu sẽ không bao giờ quay lưng.

Vì trong những khoảnh khắc tối tăm nhất, chính những tiếng gọi ấy đã giữ con người lại với nhau, giữ lại hy vọng giữa tận cùng khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn