Cựu chiến binh

TIẾNG GỌI TRONG KHÓI LỬA

Lào Cai20/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ xã Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Thị Hương, sinh năm 1954, từng là y tá quân y ở chiến trường Quảng Trị.

Có một kỷ niệm tôi nhớ suốt đời.

Hôm đó trạm cứu thương của chúng tôi bị bom đánh bất ngờ vào lúc gần sáng. Khói bụi mù mịt, đất đá đổ xuống kín cả miệng hầm. Tôi cùng mấy chị em vừa đào đất vừa gọi tên từng người.

Giữa lúc hỗn loạn, tôi nghe tiếng gọi rất nhỏ:
“Chị ơi…”

Tôi lần theo âm thanh ấy thì thấy một chiến sĩ trẻ bị kẹt dưới xà gỗ. Cậu ấy bị thương rất nặng ở chân nhưng vẫn cố cười với tôi.

Tôi và mọi người phải mất gần một giờ mới kéo được cậu ra ngoài. Trong lúc băng bó, cậu ấy cứ hỏi:
“Đơn vị em còn ai không chị?”

Tôi không biết trả lời thế nào.

Chiều hôm ấy, cậu chiến sĩ hy sinh. Trước lúc nhắm mắt, cậu lấy trong túi áo ra một lá thư chưa kịp gửi về quê nhờ tôi giữ hộ.

Sau hòa bình, tôi tìm về tận quê nhà cậu ấy ở Thái Bình để trao lại lá thư cho mẹ cậu. Người mẹ già ôm lá thư khóc rất lâu, còn tôi đứng bên cạnh mà không cầm được nước mắt.

Nhiều năm đã qua, nhưng mỗi khi nghe ai gọi hai tiếng “chị ơi”, tôi lại nhớ tới buổi sáng đầy khói lửa năm đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn