Bài viết

Tiếng Gọi Trong Làn Khói

Câu chuyện kể về một nữ y tá trẻ trong những ngày chiến tranh khốc liệt, khi cô phải vừa cứu chữa thương binh, vừa đối mặt với nỗi sợ hãi và mất mát. Giữa làn khói bom, lòng nhân ái đã trở thành sức mạnh giúp cô đứng vững.

Gia Lai05/05/2026Rah Lan Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Thị Mai khi ấy mới 20 tuổi, vừa rời mái trường y chưa lâu đã xung phong ra chiến trường. Trạm xá dã chiến của cô dựng tạm dưới một tán rừng thưa, mái lợp bằng lá, xung quanh là những hố bom còn chưa kịp lấp.

Ngày nào cũng vậy, thương binh được cáng về không ngớt. Người bị thương ở tay, ở chân, có người nặng hơn, nằm bất động, hơi thở yếu dần theo từng phút. Mai gần như không có thời gian nghỉ. Đôi tay cô quen dần với việc băng bó, khâu vết thương, tiêm thuốc… nhưng trái tim thì chưa bao giờ quen với cảnh chia ly.

Một buổi chiều, khi khói bom còn chưa tan, một nhóm cáng thương binh chạy vào. Trong số đó có một chàng trai trẻ, mặt tái nhợt, áo thấm đẫm máu.

“Cứu… cứu cậu ấy trước…” – một người lính đi cùng nói, giọng gấp gáp.

Mai lập tức bắt tay vào việc. Vết thương ở ngực rất nặng, mỗi nhịp thở của anh như bị cắt ngang bởi đau đớn. Cô cố giữ bình tĩnh, làm mọi thứ nhanh nhất có thể.

“Anh cố lên, anh nghe tôi nói không?” – Mai ghé sát hỏi.

Người lính khẽ mở mắt, nhìn Mai, môi mấp máy:
“Tôi… tôi chưa kịp… gửi thư về nhà…”

Mai nắm chặt tay anh:
“Anh sẽ tự mình gửi, khi khỏi rồi.”

Nhưng chính cô cũng biết lời nói ấy mong manh đến mức nào.

Tiếng máy bay bất ngờ rền vang. Trạm xá lại trở thành mục tiêu. Đất rung lên từng hồi, lá cây rơi lả tả. Một quả bom nổ gần đó, làm mái lán rung chuyển.

“Xuống hầm!” – ai đó hét lên.

Mai do dự trong tích tắc. Trước mặt cô là người lính đang thoi thóp. Nếu rời đi, anh có thể không qua khỏi. Nhưng nếu ở lại, cả hai đều có thể gặp nguy hiểm.

Cô nghiến răng, quyết định ở lại.

Bom tiếp tục dội xuống. Khói bụi tràn vào lán. Mai vừa cúi người che cho bệnh nhân, vừa cố hoàn thành những thao tác cuối cùng.

“Anh phải thở… nghe tôi… thở đi…” – cô nói như ra lệnh, như van xin.

Cuối cùng, tiếng bom cũng ngớt dần. Khi mọi người quay lại, họ thấy Mai vẫn ngồi đó, người lấm lem, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

Người lính đã qua cơn nguy kịch.

Vài ngày sau, khi đã tỉnh lại, anh nắm tay Mai, giọng yếu nhưng rõ:
“Cảm ơn… vì đã không bỏ tôi lại…”

Mai chỉ mỉm cười. Với cô, đó không phải là điều gì lớn lao. Trong chiến tranh, mỗi mạng sống giữ lại được đều là một phép màu.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại, Mai nói rằng điều ám ảnh cô không phải là tiếng bom, mà là những tiếng gọi yếu ớt giữa làn khói – tiếng gọi của sự sống. Và chính những tiếng gọi ấy đã giữ cô ở lại, mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn