Cựu chiến binh

Tiếng Gọi Trong Mưa Bom

Ninh Bình13/05/2026Trần Văn Cường (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Hà Văn Trọng, sinh ngày 30 tháng 01 năm 1950, quê quán xã Chiềng Ban, huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La, từng là chiến sĩ thuộc lực lượng pháo binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Quảng Trị.

Ông Trọng sinh ra trong một gia đình dân tộc Thái ở vùng núi Tây Bắc. Tuổi thơ của ông gắn liền với núi rừng, những phiên chợ vùng cao và tiếng khèn bên bếp lửa. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ với quyết tâm bảo vệ Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị pháo binh hành quân vào chiến trường miền Trung. Cuộc sống của người lính pháo binh vô cùng gian khổ. Những khẩu pháo nặng hàng tấn phải kéo qua đồi núi hiểm trở, nhiều khi bộ đội phải dùng sức người để đưa pháo vượt dốc.

Ông kể rằng những năm chiến đấu tại Quảng Trị là quãng thời gian ác liệt nhất đời mình. Bom đạn dội xuống ngày đêm, mặt đất rung chuyển không lúc nào yên.

Mùa hè năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chi viện hỏa lực cho bộ binh tiến công vào một cứ điểm của địch. Đêm trước trận đánh, trời mưa rất lớn, chiến hào ngập đầy bùn đất nhưng các chiến sĩ vẫn khẩn trương chuẩn bị đạn dược.

Trong khẩu đội của ông có chiến sĩ trẻ tên Lê Văn Tình quê Phú Thọ. Tình là người nhỏ tuổi nhất đơn vị nhưng rất gan dạ và luôn xung phong làm nhiệm vụ khó khăn.

Rạng sáng hôm sau, khi trận địa pháo bắt đầu khai hỏa thì máy bay địch bất ngờ phản kích dữ dội. Bom nổ liên tiếp xung quanh trận địa khiến nhiều công sự bị sập.

Trong lúc khói bụi mịt mù, ông Trọng nghe tiếng gọi thất thanh của đồng đội từ một hố bom gần đó. Không chút do dự, ông cùng anh Tình lao tới cứu người dù bom vẫn đang rơi.

Hai người dùng tay đào bới đất đá để kéo đồng đội bị vùi lấp ra ngoài. Đúng lúc ấy, một đợt bom khác trút xuống trận địa. Anh Lê Văn Tình đã lấy thân mình che cho người bị thương.

Ông nghẹn ngào kể lại:
“Khi chúng tôi đưa được đồng đội ra khỏi hố bom thì Tình đã bị thương rất nặng. Nhưng cậu ấy vẫn hỏi trước tiên rằng đồng đội còn sống không.”

Dù được đưa đi cấp cứu ngay sau đó, anh Tình đã anh dũng hy sinh vì vết thương quá nặng. Sự hy sinh của người đồng đội trẻ khiến cả đơn vị vô cùng xúc động.

Ông Hà Văn Trọng mang theo ký ức ấy suốt những năm tháng còn lại của cuộc chiến. Với ông, tiếng gọi giữa mưa bom hôm ấy không chỉ là tiếng cứu giúp của đồng đội mà còn là biểu tượng của tình đồng chí thiêng liêng trong chiến tranh.

Năm 1975, sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương Sơn La tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương. Đến nay, mỗi lần nhắc về những người đồng đội đã hy sinh, đôi mắt ông vẫn đỏ hoe vì xúc động.

Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:

“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình phải biết quý trọng cuộc sống, yêu quê hương đất nước và không bao giờ quên công lao của những người đã ngã xuống cho Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn