Tiếng gọi trong sương
Tiếng gọi trong sương
Buổi sáng ở đơn vị thường bắt đầu bằng sương mù dày đặc. Mọi thứ mờ đi, như thể thế giới chưa kịp tỉnh.
Khang là lính gác. Anh quen với những ca trực dài, với sự im lặng đến mức nghe rõ cả nhịp tim mình.
Một sáng, anh nghe thấy tiếng gọi:
“Khang…”
Anh quay lại. Không có ai.
Tiếng gọi ấy lặp lại nhiều ngày. Nhẹ, nhưng rõ. Như từ một nơi rất xa.
Đồng đội bảo anh mệt quá nên sinh ảo giác.
Nhưng Khang biết đó là giọng của Lợi — người bạn thân đã hy sinh trong một trận phục kích cách đó không lâu.
Một hôm, theo linh cảm, Khang lần theo hướng tiếng gọi. Trong sương, anh phát hiện một dấu vết lạ — một nhóm địch đang bí mật tiếp cận.
Nhờ đó, đơn vị kịp thời chuẩn bị.
Sau trận đánh, Khang quay lại chỗ cũ. Sương tan. Không còn tiếng gọi nữa.
Anh đứng lặng:
“Cảm ơn mày…”
Chiến tranh lấy đi nhiều thứ. Nhưng có lẽ, nó cũng để lại những sợi dây vô hình — nối những người đã đi xa với những người còn ở lại.



