Bài viết

Tiếng Gọi Từ Bên Kia Đồi

Giữa khói lửa chiến tranh, một tiếng gọi yếu ớt từ bên kia quả đồi đã dẫn đến một cuộc cứu sống đầy can đảm, nơi tình người vượt qua cả ranh giới của sự sống và cái chết.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi khi đó mới tròn hai mươi,” bà Lan kể, đôi mắt xa xăm. “Công việc của chúng tôi là tải đạn và lương thực qua những con đường rừng đầy bom đạn.” Một buổi chiều, sau trận càn dữ dội, đơn vị của bà dừng chân nghỉ bên một quả đồi trơ trọi. Không gian im lặng đến rợn người, chỉ còn mùi khói súng và đất cháy. “Đang ngồi thì tôi nghe thấy… một tiếng gọi. Rất nhỏ thôi. ‘Cứu… tôi…’” Nhiều người nghĩ bà nghe nhầm. Nhưng bà Lan không thể bỏ qua. Bất chấp nguy hiểm, bà lần theo âm thanh, leo qua sườn đồi đầy đất đá và hố bom. “Tim tôi đập dữ lắm. Sợ chứ. Nhưng nếu thật sự có người sống sót…” Cuối cùng, bà tìm thấy một người lính bị vùi nửa người dưới đất, máu đã khô, hơi thở yếu ớt. “Anh ấy không phải người trong đơn vị tôi. Nhưng lúc đó, chẳng ai còn là người lạ nữa.” Một mình bà không thể đưa người lính đi xa, nên bà quay lại gọi đồng đội. Họ dùng võng, khiêng anh vượt qua quãng đường rừng suốt đêm. “Có lúc tưởng anh không qua khỏi. Nhưng mỗi lần anh tỉnh lại, anh chỉ nói một câu: ‘Đừng bỏ tôi…’” Nhờ sự kiên trì ấy, người lính đã sống. Nhiều năm sau chiến tranh, bà Lan nhận được một lá thư. Người lính năm xưa đã trở về, lập gia đình, có con cái. “Anh viết rằng: ‘Nếu ngày đó chị không nghe thấy tiếng gọi, chắc giờ tôi chỉ còn là một cái tên vô danh.’” Bà Lan khẽ mỉm cười:
“Thật ra… hôm đó không phải tôi nghe rõ. Tôi chỉ là không muốn bỏ qua.” Giữa thời hoa lửa, đôi khi một tiếng gọi yếu ớt cũng đủ để giữ lại một cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn