Bài viết

Tiếng Gọi Từ Biên Giới

Lào Cai20/05/2026Hoàng Thị Thúy Vân (Đoàn Thanh niên xã Mường Lai Viết lại giúp tôi chi tiết hơn về câu chuyện)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tiếng Gọi Từ Biên Giới” là câu chuyện về Hòa — một chiến sĩ biên phòng trẻ tuổi đã dành trọn tuổi xuân của mình nơi vùng biên giới heo hút phía Bắc trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Giữa núi rừng lạnh giá và những trận chiến bất ngờ nơi tuyến đầu Tổ quốc, anh cùng đồng đội ngày đêm giữ từng cột mốc, từng bản làng bình yên. Và rồi trong một đêm biên giới chìm trong lửa đạn, người lính ấy đã ngã xuống khi cố bảo vệ dân làng và giữ vững lá cờ Tổ quốc giữa tiếng gọi thiêng liêng từ biên cương.

Mùa đông năm ấy, vùng biên giới phía Bắc lạnh buốt đến cắt da.

Gió từ những dãy núi cao tràn về mang theo sương mù dày đặc phủ kín các bản làng nằm sát đường biên. Những con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo quanh sườn núi gần như biến mất trong màn sương trắng xóa.

Ban ngày, nơi đây yên bình đến lạ.

Khói bếp bay lên từ những mái nhà trình tường nằm nép mình dưới chân núi. Tiếng trẻ con gọi nhau vọng giữa các triền đá. Xa xa, từng đàn ngựa thồ lặng lẽ đi qua những con dốc phủ đầy cỏ khô.

Nhưng khi màn đêm buông xuống…

Không ai biết điều gì có thể xảy ra nơi đường biên mong manh ấy.

Đồn biên phòng nơi Hòa công tác nằm trên một ngọn đồi cao nhìn xuống thung lũng.

Đó chỉ là vài dãy nhà gỗ đơn sơ lợp mái tôn cũ kỹ, quanh năm gió hú và sương phủ trắng mái hiên.

Cuộc sống nơi biên giới vô cùng thiếu thốn.

Mùa đông lạnh thấu xương.

Mùa mưa thì đất đá sạt lở, đường bị chia cắt hàng tuần.

Có những tháng liền anh em trong đồn chỉ ăn rau rừng với gạo độn ngô.

Nhưng không ai rời vị trí.

Bởi họ hiểu…

Sau lưng mình là bản làng, là từng mái nhà nhỏ bé của đồng bào nơi biên cương Tổ quốc.

Hòa nhập ngũ năm hai mươi mốt tuổi.

Anh quê ở một vùng đồng bằng ven sông Hồng.

Cha từng là bộ đội chống Pháp, mất sớm vì bệnh cũ tái phát. Mẹ anh bán hàng ngoài chợ nuôi ba anh em khôn lớn.

Ngày Hòa xin tình nguyện lên biên giới, mẹ anh lặng im rất lâu.

Bà chỉ hỏi:

– Trên đó nguy hiểm lắm phải không con?

Hòa cười nhẹ:

– Ở đâu đất nước cần thì con đi thôi má.

Người mẹ già quay mặt lau nước mắt.

Bà biết con trai mình giống cha nó.

Một khi đã chọn con đường ấy thì sẽ không bao giờ lùi bước.

Ở đồn biên phòng, Hòa là người trẻ nhất.

Anh nhanh nhẹn, gan dạ và đặc biệt rất thương dân bản.

Ngoài những buổi tuần tra dọc biên giới, anh thường xuống các bản làng giúp người dân sửa nhà, gùi muối hoặc dạy chữ cho trẻ con.

Bọn trẻ trong bản rất quý anh.

Mỗi lần thấy bóng Hòa xuất hiện trên con dốc đá, chúng lại ùa ra ríu rít:

– Anh Hòa tới rồi!

Anh thường lấy trong túi áo ra vài viên kẹo nhỏ chia cho lũ trẻ rồi xoa đầu chúng cười hiền.

Già làng nhiều lần nói:

– Bộ đội như con cháu trong nhà mình vậy.

Nhưng cuộc sống nơi biên giới không chỉ có những ngày yên bình.

Tình hình lúc ấy vô cùng căng thẳng.

Những vụ xung đột nhỏ thường xuyên xảy ra dọc tuyến biên giới.

Tiếng súng đôi khi vang lên giữa đêm khuya rồi lại chìm vào im lặng đáng sợ của núi rừng.

Các tổ tuần tra phải đi liên tục.

Có chuyến kéo dài nhiều ngày giữa rét buốt và sương mù dày đặc.

Họ ngủ trong hang đá.

Ăn lương khô bên bếp lửa nhỏ.

Và luôn mang súng bên mình ngay cả lúc ngủ.

Một đêm cuối đông, Hòa cùng tổ tuần tra trở về sau nhiều ngày băng rừng.

Sương xuống dày đặc.

Gió lạnh quất rát mặt.

Từ xa, ánh đèn dầu trong đồn hiện lên leo lét giữa màn đêm khiến ai cũng thấy lòng nhẹ lại.

Vừa bước vào sân đồn, Hòa đã nghe tiếng radio phát bản nhạc quen thuộc từ phòng trực.

Một người đồng đội cười:

– Có thư nhà cho cậu đó.

Hòa lập tức chạy tới nhận lá thư đã nhàu góc vì đi đường xa.

Trong thư, mẹ anh viết:

“Ở nhà lúa năm nay tốt lắm. Chỉ mong hết chiến sự để con về.”

Hòa đọc rất chậm từng dòng chữ.

Ngoài trời, gió biên giới vẫn hú dài giữa màn sương lạnh buốt.

Những ngày sau đó, tình hình trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Đồn biên phòng liên tục nhận tin báo có khả năng xảy ra tấn công bất ngờ vào các khu vực dân cư gần biên giới.

Toàn đơn vị bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Ban đêm, các tổ tuần tra tăng cường bám địa bàn.

Dân bản được hướng dẫn sơ tán khi có tình huống nguy hiểm.

Hòa gần như không ngủ suốt nhiều ngày.

Nhưng mỗi lần xuống bản, anh vẫn cố cười để người dân yên tâm.

Một bà cụ nắm tay anh hỏi:

– Có đánh nhau nữa không con?

Hòa nhìn về phía những dãy núi mờ trong sương rồi đáp khẽ:

– Tụi con còn ở đây… bà con sẽ không sao đâu.

Rạng sáng hôm ấy…

Tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía biên giới.

Rồi chỉ trong vài phút, pháo bắt đầu dội xuống các sườn núi quanh đồn.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Ánh lửa đỏ rực xé toạc màn đêm lạnh giá.

Tiếng còi báo động vang lên dồn dập.

– Chiến đấu!

Các chiến sĩ lập tức lao vào vị trí chiến đấu.

Đạn bay xé gió giữa màn sương dày đặc.

Khói thuốc súng hòa lẫn hơi lạnh tạo thành thứ không khí nghẹt thở.

Trong lúc giao tranh ác liệt, tin báo từ bản dưới chân núi truyền lên:

Nhiều người dân chưa kịp sơ tán.

Có trẻ nhỏ còn mắc kẹt trong những căn nhà sát bìa rừng.

Không chần chừ, Hòa cùng hai đồng đội lập tức lao xuống bản.

Đạn pháo vẫn nổ liên tục quanh sườn núi.

Đất đá tung mù mịt.

Khi tới nơi, cả bản làng chìm trong hỗn loạn.

Tiếng trẻ con khóc.

Tiếng người gọi nhau thất thanh.

Những mái nhà bốc cháy giữa màn sương.

Hòa lập tức cõng một em bé bị thương chạy về phía hầm trú ẩn.

Rồi anh quay lại đưa tiếp người già và phụ nữ ra khỏi vùng nguy hiểm.

Giữa lúc ấy, một quả pháo rơi xuống gần cột cờ đầu bản.

Cột gỗ gãy nghiêng.

Lá cờ Tổ quốc cháy sém một góc nhưng vẫn chưa rơi xuống.

Hòa nhìn lá cờ phần phật giữa khói lửa rồi lao tới.

Một đồng đội hét lớn:

– Hòa! Nguy hiểm!

Nhưng anh vẫn chạy tiếp.

Giữa tiếng đạn nổ dồn dập, người lính trẻ cố dựng lại cột cờ đang đổ.

Lá cờ đỏ sao vàng lại tung lên giữa màn khói trắng xám của biên giới.

Ngay khoảnh khắc ấy…

Một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Khi đồng đội chạy tới…

Hòa nằm bên chân cột cờ, máu thấm đỏ nền đất lạnh.

Bàn tay anh vẫn còn nắm chặt sợi dây cờ.

Đôi mắt người lính trẻ hướng về phía những mái nhà dân phía sau lưng mình.

Như thể anh vẫn còn muốn đứng dậy tiếp tục bảo vệ nơi ấy.

Trận chiến kéo dài tới sáng.

Cuối cùng, đồn biên phòng và dân bản vẫn giữ được tuyến biên giới.

Lá cờ trên đầu bản vẫn tung bay giữa gió núi lạnh buốt.

Nhưng người chiến sĩ trẻ năm nào đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.

Nhiều năm sau chiến tranh, con đường lên bản đã được mở rộng.

Những mái nhà mới mọc lên dưới chân núi.

Trẻ con ríu rít tới trường mỗi sáng.

Trên ngọn đồi gần đồn biên phòng cũ, người dân dựng một tấm bia nhỏ khắc tên Hòa.

Mỗi dịp lễ, bà con trong bản lại mang hoa rừng tới đặt dưới chân bia.

Họ vẫn kể cho con cháu nghe về người lính trẻ đã hy sinh để giữ bình yên cho biên giới.

Có những tiếng gọi không vang lên bằng lời.

Mà vọng ra từ núi rừng, từ đường biên thiêng liêng của Tổ quốc.

Và trong những năm tháng thời hoa lửa…

Đã có biết bao người lính như Hòa sẵn sàng gửi lại tuổi xuân nơi biên cương lạnh giá để đáp lại “Tiếng Gọi Từ Biên Giới” ấy bằng cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn