Bài viết

Tiếng Gọi Từ Cánh Đồng

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Gọi Từ Cánh Đồng

Ông Khải luôn nhớ một buổi chiều cuối thu năm 1970.

Hôm ấy đơn vị hành quân ngang qua một vùng quê Bắc Bộ.

Lúa đang chín vàng.

Mùi rơm mới phơi thơm ngát cả không gian.

Đã nhiều tháng rồi ông chưa nhìn thấy một cánh đồng thực sự.

Giữa chiến tranh, những hình ảnh bình thường nhất lại trở thành điều xa xỉ.

Đoàn quân đi men theo bờ ruộng.

Bỗng từ xa vang lên tiếng một người mẹ gọi con về ăn cơm.

Âm thanh rất quen thuộc.

Rất đời thường.

Nhưng khiến bước chân ông khựng lại.

Ông nhớ mẹ mình.

Nhớ những chiều hè đi chăn trâu.

Nhớ tiếng gọi vọng qua cánh đồng lúc mặt trời sắp lặn.

Tiếng gọi năm ấy chỉ kéo dài vài giây.

Người gọi và đứa trẻ được gọi có lẽ không bao giờ biết mình đã để lại điều gì trong lòng người lính trẻ.

Nhưng hơn nửa thế kỷ sau, ông Khải vẫn nhớ.

Bởi giữa những năm tháng bom đạn, tiếng gọi ấy nhắc ông rằng ngoài chiến tranh vẫn còn cuộc sống.

Vẫn còn gia đình.

Vẫn còn những mái nhà đang đợi người trở về.

Và đôi khi, chính những điều bình dị ấy lại giúp con người mạnh mẽ bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn