Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TIẾNG GỌI TỪ ĐẠI NGÀN

Giữa những cánh rừng xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn, có những con đường mòn nhỏ bé đã từng in dấu chân của hàng vạn con người. Trên những con đường ấy, không chỉ có bộ đội hành quân mà còn có những người dân bình dị, những thanh niên dân tộc thiểu số đã góp sức mình cho cuộc kháng chiến.

Huế25/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG GỌI TỪ ĐẠI NGÀN

Giữa những cánh rừng xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn, có những con đường mòn nhỏ bé đã từng in dấu chân của hàng vạn con người. Trên những con đường ấy, không chỉ có bộ đội hành quân mà còn có những người dân bình dị, những thanh niên dân tộc thiểu số đã góp sức mình cho cuộc kháng chiến.

Cựu chiến binh A Lăng Bhriu, người con dân tộc Cơ Tu ở vùng núi A Lưới, là một trong những người đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để gùi hàng vượt núi, băng rừng, góp phần bảo đảm mạch máu giao thông của chiến trường.

Năm 1968, khi mới mười tám tuổi, Bhriu nghe tin cán bộ cách mạng về bản vận động thanh niên tham gia phục vụ kháng chiến. Không một phút đắn đo, chàng trai Cơ Tu khỏe mạnh đã xin cha mẹ được lên đường.

Cha anh nhìn con trai thật lâu rồi nói:

“Núi rừng nuôi mình lớn. Đất nước có giặc thì người Cơ Tu cũng phải đứng lên giữ núi, giữ bản.”

Câu nói ấy trở thành lời nhắc nhở theo Bhriu trong suốt những năm tháng chiến tranh.


MỖI GÁNH HÀNG – MỘT BƯỚC CHÂN VÌ TIỀN TUYẾN

Ngày ấy, công việc của đội dân công hỏa tuyến vô cùng gian khổ. Trên lưng mỗi người là những bao gạo, thùng đạn, thuốc men và nhu yếu phẩm. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày, vượt qua núi cao, suối sâu và những cánh rừng đầy vắt, muỗi.

Bhriu nhớ nhất chiếc gùi tre đã theo mình qua biết bao cung đường. Có lúc trên vai là bao gạo nặng trĩu, có lúc là đạn dược, có khi là thuốc men phải đưa đến chiến trường thật nhanh.

Con đường Trường Sơn không chỉ có mưa rừng và dốc núi.

Trên đầu họ, máy bay địch thường xuyên quần thảo. Mỗi khi tiếng máy bay vọng đến, cả đoàn lập tức tìm chỗ trú ẩn. Bom nổ làm núi rừng rung chuyển. Những con đường vừa đi hôm qua, hôm sau đã có thể biến thành hố bom.

Nhưng khi tiếng bom ngừng, họ lại đứng dậy.

Lại gùi hàng. Lại bước tiếp.

Bởi ở phía trước, những người lính đang chờ từng hạt gạo, từng viên đạn, từng gói thuốc.


CHUYẾN HÀNG GIỮA MƯA BOM

Một chuyến gùi hàng vào mùa mưa năm 1972 đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người Cơ Tu ấy.

Hôm đó, đội của Bhriu nhận nhiệm vụ đưa một số hàng hóa và thuốc men vượt qua một đoạn rừng hiểm trở để bàn giao cho lực lượng phía trước.

Trời vừa sẩm tối, đoàn người bắt đầu đi.

Mưa rừng như trút nước. Đường đất nhão nhoét, mỗi bước chân đều có thể trượt xuống vực sâu. Bhriu đi đầu, đôi chân trần bám vào từng mỏm đá. Trên lưng, chiếc gùi nặng trĩu khiến vai anh rớm máu.

Bất ngờ, tiếng máy bay từ xa vọng lại.

“Máy bay! Nhanh tìm chỗ trú!” – tiếng người chỉ huy vang lên.

Mọi người vừa kịp tản vào rừng thì tiếng bom đã nổ dữ dội. Đất đá tung lên, cây rừng gãy đổ.

Sau đợt bom, một đoạn đường phía trước bị sạt lở. Trong đoàn có một người bị thương nhẹ, hàng hóa cũng bị vương vãi.

Không ai bảo ai, Bhriu cùng đồng đội nhanh chóng gom lại từng bao hàng. Anh nói bằng giọng chắc nịch:

“Hàng chưa đến nơi thì chúng ta chưa thể quay về!”

Đêm ấy, dưới màn mưa lạnh buốt, đoàn dân công tiếp tục lên đường. Có những lúc phải men theo vách núi, có những lúc lội qua dòng suối nước chảy xiết.

Đến gần sáng, chuyến hàng cuối cùng cũng được bàn giao an toàn.

Nhìn những bao gạo, thuốc men được chuyển đến tay bộ đội, Bhriu chỉ lặng lẽ cười. Với anh, đó là niềm vui lớn nhất của người gùi hàng.


TÌNH NGƯỜI GIỮA NÚI RỪNG

Trong những năm tháng ở Trường Sơn, A Lăng Bhriu đã chứng kiến biết bao nghĩa tình.

Có những người lính từ miền Bắc vào chiến trường, chưa từng biết phong tục, tiếng nói của đồng bào Cơ Tu. Nhưng chỉ sau vài ngày cùng hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, họ đã trở thành anh em.

Bhriu thường dẫn đường cho bộ đội qua những lối mòn mà chỉ người sinh ra ở núi rừng mới thuộc. Đáp lại, những người lính dạy anh đọc chữ, kể cho anh nghe về quê hương ở những miền đất xa xôi.

Giữa đại ngàn Trường Sơn, tình quân dân trở thành sức mạnh giúp mọi người vượt qua sự khốc liệt của chiến tranh.


TRỞ VỀ VỚI BẢN LÀNG

Ngày đất nước thống nhất, A Lăng Bhriu trở về quê hương. Người thanh niên khỏe mạnh năm nào giờ đã đi qua những năm tháng tuổi trẻ đầy gian lao.

Ông trở lại với bản làng, dựng nhà, làm nương và nuôi dạy con cháu. Nhưng những đêm yên tĩnh, nghe tiếng gió thổi qua núi, ông lại nhớ về những cung đường năm xưa.

Nhớ những chiếc gùi nặng trên vai.

Nhớ những đồng đội đã cùng mình vượt qua mưa bom, bão đạn.

Và nhớ những người đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.

Ở tuổi ngoài bảy mươi, người cựu chiến binh Cơ Tu vẫn thường căn dặn con cháu:

“Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Có người đã cầm súng chiến đấu, có người gùi từng hạt gạo, từng viên đạn. Ai cũng có phần việc của mình, cùng góp lại mới thành ngày đất nước thống nhất.”


NGỌN LỬA CÒN MÃI

Câu chuyện của cựu chiến binh A Lăng Bhriu là câu chuyện về những người con của núi rừng Trường Sơn – những con người bình dị đã góp tuổi xuân và sức lực cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Họ không có những chiến công được ghi bằng những trận đánh lớn. Nhưng mỗi bước chân vượt núi, mỗi chuyến hàng vượt qua mưa bom, mỗi hạt gạo được đưa đến tiền tuyến đều là những đóng góp thầm lặng cho chiến thắng.

Trên dãy Trường Sơn năm ấy, dấu chân người Cơ Tu đã hòa vào dấu chân của những đoàn quân giải phóng. Chiếc gùi trên vai người dân công năm nào không chỉ chở lương thực, đạn dược, mà còn chở theo niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

Thời gian có thể phủ xanh những hố bom, nhưng không thể xóa đi những dấu chân của một thế hệ.

Và trong ký ức của núi rừng Trường Sơn, những người như A Lăng Bhriu vẫn mãi là những “bông hoa lửa” – lặng thầm, bền bỉ và rực cháy tình yêu quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG GỌI TỪ ĐẠI NGÀN | Câu chuyện thời hoa lửa