Tiếng gọi từ đồng làng Lạc Hiền (Năm 1983)
Tiếng gọi từ đồng làng Lạc Hiền (Năm 1983)
Năm 1983, chàng thanh niên Phan Văn Khải khi ấy vừa tròn 18 tuổi. Ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, thay vì chọn con đường bình yên bên những cánh đồng lúa xanh mướt của thôn Lạc Hiền, xã Yên Mô, anh đã viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm biên giới phía Bắc đang gồng mình trong lửa đạn, và tiếng gọi của Tổ quốc có sức mạnh lay động hơn bất cứ điều gì.
Ngày chia tay, cả làng Lạc Hiền xôn xao. Những người mẹ, người chị trong xã Yên Mô tiễn đưa con em mình với đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy tự hào. Anh Khải bước lên xe với một chiếc ba lô con cóc gọn nhẹ, trong lòng là nhiệt huyết của tuổi trẻ và lời hứa với gia đình: "Con đi rồi con sẽ về". Lúc bấy giờ, anh chưa thể hình dung hết sự khốc liệt của chiến tranh, chỉ biết rằng phía trước là dặm dài đất nước đang cần những cánh tay cầm súng.
Những ngày đầu huấn luyện, anh Khải cùng đồng đội phải làm quen với kỷ luật thép và những bài tập hành quân rã rời. Nhưng cái nắng, cái gió của thao trường không làm nản lòng người con đất Ninh Bình. Anh nhanh chóng bắt nhịp, được biên chế vào đơn vị C9, D9, E153 thuộc Sư đoàn 356 – một đơn vị sau này đã trở thành huyền thoại trên mặt trận Vị Xuyên. Trong những lá thư vội vã gửi về quê nhà, anh vẫn luôn kể về tình đồng đội ấm áp, về những bữa cơm chung đĩa rau rừng, giấu đi những vất vả để cha mẹ yên lòng. Câu chuyện thời hoa lửa của anh bắt đầu từ chính sự giản đơn và quả cảm như thế: rời bỏ lũy tre làng để đi bảo vệ biên cương.



