Khác

TIẾNG GỌI TỪ DÒNG NHẬT KÝ LỬA

Cụm từ "Tiếng gọi từ dòng nhật ký lửa" thường gắn liền với di sản tinh thần của liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm – tác giả của những trang nhật ký từng được cứu khỏi biển lửa chiến tranh và trở thành biểu tượng của tình yêu nước và lý tưởng sống.

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"TIẾNG GỌI TỪ DÒNG NHẬT KÝ LỬA

Giữa những ngày hè đỏ lửa của vùng đất Quảng Ngãi năm 1970, có một người con gái Hà Nội đứng đó, giữa bom cày đạn xới. Chị không mang súng trên vai làm nhiệm vụ chiến đấu chính, mà trên vai chị là túi thuốc y tế và trong tim là một lý tưởng rực cháy. Chị là Đặng Thùy Trâm.

Tôi vẫn thường hình dung về chị — một cô sinh viên y khoa vừa tốt nghiệp, rời xa vòng tay ấm áp của gia đình ở Thủ đô, rời xa những hàng sấu già và tiếng chuông xe đạp lanh canh, để dấn thân vào nơi mà ranh giới giữa cái chết và sự sống chỉ mỏng manh như một hơi thở. Chị vào chiến trường Đức Phổ với một tâm hồn đầy mộng mơ của người tri thức, nhưng cũng đầy quyết liệt của một chiến sĩ.

Trong những căn hầm chữ A ẩm ướt, dưới ánh đèn dầu lạc mờ ảo, chị đã thực hiện những ca mổ mà có lẽ lịch sử y học khó lòng hình dung nổi: những ca mổ không thuốc gây mê. Bạn hãy thử tưởng tượng xem, khi mũi dao rạch vào da thịt, người thương binh nghiến răng chịu đựng đến bật máu, còn người bác sĩ như chị, nước mắt chảy vào trong, bàn tay vẫn phải giữ thật vững để giành giật sự sống cho đồng đội từ tay tử thần. Chị đau nỗi đau của bệnh nhân, chị thức trắng đêm để quạt cho họ ngủ, và chị viết vào nhật ký những dòng chữ đầy lửa: ""Đời mình là một cuốn sổ ghi chép những dòng chữ đầy máu và nước mắt, nhưng cũng đầy những dòng chữ rực rỡ niềm tin.""

Và rồi, ngày định mệnh ấy cũng đến — ngày 22 tháng 6 năm 1970. Trong một trận càn quét khốc liệt, người con gái ấy đã ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 28. Chị hy sinh khi tay vẫn còn cầm khẩu súng để bảo vệ bệnh xá, bảo vệ những thương binh mà chị coi như ruột thịt. Chị nằm lại với đất mẹ Quảng Ngãi, nhưng những trang nhật ký của chị thì không mất đi.

Nó đã băng qua nửa vòng trái đất, nằm trong tay một sĩ quan Mỹ suốt 35 năm, để rồi một ngày nọ, nó trở về và làm chấn động hàng triệu trái tim. Người lính đối phương năm ấy đã không nỡ đốt cuốn sổ đi, bởi ông nói rằng ""trong đó đã có lửa"". Đó không phải là ngọn lửa của hận thù, mà là ngọn lửa của tình yêu con người và khát vọng hòa bình cháy bỏng.

Đứng ở đây hôm nay, kể lại câu chuyện về chị, tôi như vẫn thấy bóng dáng người bác sĩ nhỏ nhắn ấy đang mỉm cười giữa rừng sâu. ""Thời hoa lửa"" của chị và của cả một thế hệ cha anh đi trước không bao giờ tắt. Nó nhắc nhở tôi và bạn rằng: Mỗi chúng ta đang sống trong những ngày hòa bình này, đều đang mang trên mình một phần hy sinh của những người đã hóa thân vào cỏ cây, sông núi.

Xin được nghiêng mình trước chị — người con gái đã thắp lửa bên dòng sông Vệ, người đã biến cuộc đời mình thành một bài ca bất tử cho tổ quốc Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn