Tiếng gọi từ lũy tre làng Trinh Nữ
Trong ký ức của người cựu chiến binh Vũ Khắc Cảnh, mùa xuân năm 1979 không chỉ có hoa đào nở rộ bên dòng sông chảy qua xã Yên Hòa, mà còn là mùa của những cuộc chia ly đầy tự hào. Khi ấy, chàng trai trẻ sinh năm 1959 của thôn Trinh Nữ 4 vừa tròn 20 tuổi – cái độ tuổi căng tràn nhựa sống và hoài bão. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc khi biên giới Tây Nam đang sục sôi khói lửa, ông đã xếp lại những dự định cá nhân để khoác lên mình màu áo xanh người lính.
Lễ giao quân năm ấy diễn ra trong không khí vừa khẩn trương vừa xúc động. Ông Cảnh vẫn nhớ như in bóng dáng mẹ già tần ngần bên bậu cửa, đôi mắt rưng rưng nhưng cái gật đầu lại vô cùng dứt khoát. Hành trang của ông chẳng có gì nhiều, ngoài vài bộ quần áo sờn vai và một ý chí sắt đá được hun đúc từ truyền thống của vùng quê Yên Mô anh hùng. Ông được biên chế vào đơn vị C7 D3, thuộc Cục Hậu cần Quân khu 3. Những ngày đầu huấn luyện, chàng lính trẻ vốn quen với việc đồng áng nay phải làm quen với súng đạn, với kỷ luật thép của quân đội.Dù cường độ huấn luyện cực kỳ vất vả, nhưng trong lòng ông và những người đồng đội cùng lứa luôn rực cháy một niềm tin. Họ biết rằng, phía trước không chỉ là gian khổ mà còn là sứ mệnh bảo vệ bình yên cho đất nước và giúp đỡ nhân dân nước bạn Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Những buổi tối nằm trên võng, nghe tiếng gió thổi qua rặng tre, nỗi nhớ quê hương Trinh Nữ thi thoảng lại dâng lên, nhưng tiếng súng vọng về từ biên giới đã nhanh chóng giục giã bước chân người lính. Ông tự hứa với bản thân, dù khó khăn đến đâu cũng phải hoàn thành nhiệm vụ để sớm ngày trở về báo công với mẹ.
Câu chuyện bắt đầu từ thôn Trinh Nữ 4 ấy đã mở đầu cho hành trình 3 năm gian khổ nhưng đầy vinh quang của ông Vũ Khắc Cảnh. Đó không chỉ là kỷ niệm cá nhân, mà là biểu tượng cho tinh thần của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", sẵn sàng gác lại tình riêng vì đại nghĩa dân tộc.



