Tiếng gọi từ quê hương Trinh Nữ
Tiếng gọi từ quê hương Trinh Nữ
Năm 1965, miền Bắc Việt Nam đang trong những ngày hừng hực khí thế "Ba sẵn sàng". Tại thôn Trinh Nữ 4, xã Yên Mô, chàng thanh niên Phan Văn Nhuận khi đó mới 18 tuổi, mang trong mình dòng máu nhiệt huyết của vùng đất Ninh Bình giàu truyền thống. Cảnh vật quê hương lúc bấy giờ vẫn là những cánh đồng chiêm trũng, những rặng tre già bao bọc lấy xóm làng bình yên. Nhưng tiếng loa phát thanh hàng ngày vang lên về cuộc chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ ở miền Bắc và sự khốc liệt ở chiến trường miền Nam đã khiến trái tim người thanh niên không thể ngồi yên.
Ngày ông cầm tờ giấy gọi nhập ngũ, mẹ ông đã lặng lẽ chuẩn bị cho con trai một chiếc ba lô con cóc cũ và những nắm cơm nếp thơm mùi lúa mới Yên Mô. Buổi tiễn đưa diễn ra bên gốc đa đầu làng, nơi những người cha, người mẹ tiễn con đi với niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất. Phan Văn Nhuận bước đi, ngoái đầu nhìn lại bóng dáng ngôi làng Trinh Nữ mờ dần trong sương sớm. Trong tâm trí ông lúc đó, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc không phải là điều gì đó xa vời, mà chính là bảo vệ mảnh vườn, góc bếp và sự bình yên của người mẹ già nơi quê nhà. Đó là bước chân đầu tiên khởi đầu cho hành trình vạn dặm "thời hoa lửa", mang theo khát vọng của một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.



