Bài viết

Tiếng Gọi Từ Quê Nhà

Tây Ninh15/05/2026Đỗ Minh Nhựt (xã Nhơn Hòa Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, có những tiếng gọi không vang lên từ một nơi cụ thể, nhưng lại luôn khiến người ta giật mình mỗi khi nghe thấy. Đó không phải tiếng gọi lớn lao hay ồn ào, mà là thứ âm thanh rất đỗi quen thuộc, như thể được sinh ra từ chính đất, chính nước, chính rặng tràm và những con kinh đã nuôi lớn bao thế hệ người nơi đây.

Tiếng gọi từ quê nhà đôi khi là tiếng mái chèo chạm nhẹ vào mặt nước buổi sớm, vọng qua con kinh vắng mà nghe như ai đó đang nhắc mình trở về. Đôi khi là tiếng gió thổi qua ruộng lúa, mang theo mùi bùn non và mùi khói bếp, làm người đi xa bỗng chốc nhớ lại con đường đất dẫn về nhà, nhớ lại bến nước nơi mẹ vẫn thường ngồi chờ. Và cũng có khi, tiếng gọi ấy không thành âm thanh rõ ràng, mà chỉ là một cảm giác rất sâu — cảm giác về một nơi chốn luôn chờ mình quay lại, dù mình đã đi bao xa.

Ở những năm tháng cũ, khi Nhơn Hòa Lập còn gắn liền với rừng tràm và những bến kinh lặng lẽ giữa thời chiến, tiếng gọi từ quê nhà còn mang một ý nghĩa khác. Đó là tiếng gọi của sự sống còn, của niềm tin giữa những ngày không chắc chắn. Người đi giao liên nghe tiếng gió mà biết đường về căn cứ, người gác bến nhìn ánh nước mà hiểu tín hiệu an toàn, người mẹ đứng bên hiên nhà chỉ cần một chiếc xuồng quen trở lại là đủ yên lòng. Khi ấy, quê nhà không chỉ là nơi để nhớ, mà là nơi để giữ, để bảo vệ bằng tất cả sự bình dị và kiên cường của con người.

Có những người đã rời quê trong những ngày như thế, mang theo lời dặn rất ngắn, nhưng nặng hơn bất cứ hành trang nào: “Rồi sẽ trở về.” Họ đi qua chiến tranh, đi qua những con kinh xa lạ, đi qua cả những năm tháng không biết ngày mai sẽ ra sao. Nhưng trong sâu thẳm, tiếng gọi từ quê nhà chưa từng tắt. Nó nằm trong từng giấc ngủ chập chờn, trong mỗi lần nghe tiếng nước chảy, trong mỗi buổi chiều nhìn về phía chân trời xa xăm.

Rồi hòa bình đến, Nhơn Hòa Lập thay đổi. Đường sá mở rộng, nhà cửa khang trang hơn, cuộc sống yên bình hơn. Nhưng tiếng gọi từ quê nhà vẫn còn đó, chỉ là dịu dàng hơn, bình yên hơn. Nó không còn là lời thúc giục giữa hiểm nguy, mà là lời nhắc nhẹ nhàng mỗi khi người ta đi xa quá lâu, mỗi khi lòng người chùng xuống giữa những bộn bề nơi khác.

Có những người trở về sau nhiều năm, chỉ cần đứng lại bên bến kênh cũ là đã thấy như mình chưa từng rời đi. Tiếng nước, tiếng gió, tiếng chim trên rặng tràm — tất cả như cùng cất lên một lời gọi không lời, nhưng đủ để khiến người ta lặng đi trong khoảnh khắc. Họ nhận ra rằng quê hương không bao giờ mất đi, nó chỉ chờ đúng lúc để cất tiếng gọi mình trở lại.

Và cũng có những người, dù đi mãi không về, thì tiếng gọi ấy vẫn còn ở lại trong họ, trở thành một phần ký ức không thể tách rời. Bởi “tiếng gọi từ quê nhà” không chỉ là âm thanh của một vùng đất, mà là sợi dây vô hình nối con người với cội nguồn của mình — nơi mà dù thời gian có trôi bao xa, lòng người vẫn luôn hướng về./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn