Tiếng Gọi Từ Quê Xa
Tiếng Gọi Từ Quê Xa
Trong giờ nghỉ hiếm hoi sau trận đánh, Thành ngồi tựa lưng vào gốc cây rồi lấy từ túi áo ra chiếc khăn tay cũ của mẹ. Đó là vật duy nhất cậu luôn mang theo từ ngày rời quê lên đường nhập ngũ.
Chiếc khăn đã bạc màu theo năm tháng nhưng vẫn còn mùi hương rất quen thuộc. Mỗi lần nhớ nhà, Thành lại cầm chiếc khăn thật lâu như thể đang được ở cạnh gia đình.
Đồng đội thường trêu Thành quá sentimental nhưng ai cũng hiểu cảm giác ấy. Giữa chiến tranh, ký ức về quê hương chính là nguồn động lực lớn nhất giúp họ tiếp tục chiến đấu.
Đêm xuống, cả đơn vị quây quần bên nhau kể chuyện quê nhà. Người nhớ cánh đồng lúa chín, người nhớ dòng sông tuổi thơ, còn Thành nhớ nhất tiếng mẹ gọi mỗi chiều.
Ngoài kia, pháo sáng vẫn thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời tối đen. Nhưng giữa khu rừng lạnh buốt, những người lính trẻ vẫn giữ chặt trong tim hình bóng quê hương thân yêu.
Giữa thời hoa lửa, đôi khi chỉ một chiếc khăn cũ hay một ký ức nhỏ bé cũng đủ giúp con người vượt qua nỗi cô đơn và tiếp tục bước về phía trước.


