TIẾNG GỌI TỪ SÂN GA
Nguyễn Thị Yến Nhi
Ngày người lính lên đường, sân ga đông người.
Tiếng tàu, tiếng người, tiếng gọi nhau hòa vào nhau.
Một cậu bé chạy theo anh trai.
“Anh ơi!”
Người anh quay lại.
Cậu bé đưa cho anh một gói nhỏ.
“Em cho anh.”
Bên trong là vài chiếc bánh mẹ làm.
Người anh cười:
“Anh mang theo.”
Tiếng gọi lên tàu vang lên.
Anh bước đi.
Cậu bé đứng dưới sân ga vẫy tay.
“Anh nhớ về nhé!”
Người anh cũng vẫy tay.
Đó là hình ảnh cuối cùng cậu bé nhớ về anh.
Nhiều năm sau, cậu đã trở thành một người đàn ông.
Nhưng mỗi lần đi qua nhà ga, ông vẫn nhớ tiếng gọi ấy.
Ông vẫn nhớ bóng anh trai đứng trên toa tàu.
Một người đã đi vào lịch sử.
Một người ở lại tiếp tục cuộc sống.
Trong căn nhà, chiếc khăn anh trai từng dùng vẫn được giữ.
Cậu bé ngày nào đã trở thành người chăm sóc cha mẹ.
Ông luôn kể với con mình:
“Ngày trước bác con đi từ sân ga này.”
Con ông hỏi:
“Bác có về không?”
Ông im lặng vài giây rồi đáp:
“Không.”
Nhưng ông không kể câu chuyện bằng sự tuyệt vọng.
Ông nói:
“Bác không về, nhưng nhờ những người như bác, chúng ta mới có những ngày bình yên.”
Sân ga vẫn đông người.
Những chuyến tàu vẫn đi qua.
Mỗi chuyến tàu mang theo những cuộc chia tay và những cuộc trở về.
Nhưng trong ký ức của một người, có một chuyến tàu mãi mãi chỉ có chiều đi.



