Tiếng gọi từ trái tim Trinh Nữ
Trong ký ức của ông Nguyễn Xuân Chí, làng Trinh Nữ (xã Yên Mô) những ngày tháng 5 năm 1972 không chỉ có hương lúa chín mà còn rạo rực khí thế của những đoàn quân lên đường. Khi đó, chàng thanh niên Nguyễn Xuân Chí vừa tròn 20 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao hoài bão. Nhưng trước vận mệnh của Tổ quốc, ông đã gác lại tình riêng, tình quê để viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày 1/5/1972 đã trở thành cột mốc không bao giờ quên, đánh dấu bước ngoặt từ một người nông dân mặc áo vải thành người chiến sĩ cầm súng bảo vệ biên cương.
Cuộc chia tay ngày ấy diễn ra giản dị mà xúc động. Ông Chí nhớ lại hình ảnh mẹ già đứng tựa cửa, đôi mắt rớm lệ nhưng cái gật đầu lại đầy cương quyết. Hành trang của ông chẳng có gì nhiều ngoài bộ quần áo sờn vai và một ý chí sắt đá. Bước chân rời khỏi lũy tre làng Yên Mô, ông cùng các đồng đội hành quân hướng về phía Nam, nơi tiếng súng đang gầm vang tại chiến trường Quảng Trị đỏ lửa.
Đơn vị của ông là Trung đoàn 27, thuộc Sư đoàn 320B – một đơn vị chủ lực nổi tiếng với lối đánh tinh nhuệ. Những ngày đầu làm quen với súng đạn, với những cơn mưa rừng và cái nắng cháy da của miền Trung, ông Chí mới thực sự hiểu thế nào là gian khổ. Tuy nhiên, tình đồng chí, đồng đội đã giúp ông vượt qua tất cả. Tại đây, ông gặp những người bạn cùng quê như Nguyễn Xuân Thắng, Phan Văn Hưởng. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô trên đường hành quân. Sự gắn kết của những người con Yên Mô giữa lòng chiến trường xa lạ chính là điểm tựa tinh thần lớn lao nhất.
Địa bàn hoạt động của ông là vùng Triệu Phong, Quảng Trị. Đây là nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc. Những trận pháo kích của địch cày xới từng tấc đất, nhưng chàng chiến sĩ trẻ Nguyễn Xuân Chí vẫn kiên cường bám trụ giao thông hào. Mỗi đêm trực chiến, ngắm nhìn về phương Bắc, ông lại nhớ về cánh đồng quê hương Trinh Nữ, lấy đó làm động lực để giữ vững tay súng, quyết tâm đánh đuổi quân thù để sớm có ngày đoàn tụ.
Câu chuyện về ngày đầu nhập ngũ của ông Nguyễn Xuân Chí không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là biểu tượng cho tinh thần của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Rời xa làng Trinh Nữ khi tuổi đời còn rất trẻ, ông mang theo cả tình yêu quê hương vào trong mỗi trận đánh. Đó là bài học quý giá về lòng yêu nước và trách nhiệm của thanh niên đối với dân tộc, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình được đánh đổi bằng máu và nước mắt của cha ông.



