Bài viết

TIẾNG GỌI TỪ TRUÔNG BỒN

Nghệ An17/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về những người con tuổi hai mươi đã hóa thành bất tử

Có những địa danh chỉ cần nhắc tên, trong lòng mỗi người đã dâng lên một niềm xúc động. Với người dân Nghệ An, Truông Bồn là một nơi như thế.

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, Truông Bồn là tuyến đường huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Máy bay địch ngày đêm đánh phá, những hố bom liên tiếp xuất hiện trên mặt đường. Nhưng cứ sau mỗi trận bom, những chàng trai, cô gái thanh niên xung phong lại lao ra san lấp, mở đường cho xe qua.

Họ còn rất trẻ. Có người mới mười bảy, mười tám tuổi. Có người vừa rời mái trường. Có người trong ba lô vẫn còn những lá thư của mẹ, của người thương.

Giữa mưa bom, họ vẫn động viên nhau bằng những câu nói giản dị:

“Đường chưa thông, chúng ta chưa thể nghỉ.”

Rồi họ lại cầm cuốc, cầm xẻng bước ra mặt đường.

Ngày 31/10/1968, khi cuộc chiến đang ở thời điểm khốc liệt, một trận bom dữ dội đã trút xuống Truông Bồn. Sau khi bom ngừng, đồng đội chạy đến tìm kiếm. Nhưng 13 thanh niên xung phong của Đại đội 317 đã mãi mãi nằm lại.

Mười ba con người.

Mười ba tuổi xuân.

Mười ba ước mơ chưa kịp thực hiện.

Có người chưa kịp trở về gặp mẹ. Có người chưa kịp tổ chức đám cưới. Có người chưa kịp viết xong lá thư gửi về quê.

Nhưng sự hy sinh của họ đã góp phần giữ cho tuyến đường chi viện không bị chia cắt.

Nhiều năm đã trôi qua. Truông Bồn hôm nay đã trở thành một địa chỉ đỏ, nơi mỗi ngày có những đoàn người tìm về thắp nén hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ.

Đứng trước những ngôi mộ, tôi thường tự hỏi: Nếu những người trẻ tuổi năm ấy được sống đến hôm nay, họ sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy quê hương đổi mới?

Có lẽ họ sẽ vui.

Bởi những gì họ đánh đổi bằng tuổi xuân đã không vô nghĩa.

Những con đường hôm nay được mở rộng. Những ngôi trường khang trang mọc lên. Những cánh đồng xanh tốt. Những đứa trẻ được lớn lên trong hòa bình.

Tất cả đều là câu trả lời đẹp nhất dành cho những người đã nằm lại.

Thế hệ trẻ hôm nay không phải đối mặt với bom đạn như cha anh. Nhưng chúng ta vẫn có những “mặt trận” của thời đại mới: học tập, lao động, chuyển đổi số, bảo vệ môi trường, tình nguyện vì cộng đồng và xây dựng quê hương.

Mỗi việc tốt được làm bằng trách nhiệm và lòng nhiệt huyết đều là một cách viết tiếp câu chuyện của những người đi trước.

Truông Bồn hôm nay xanh hơn.

Nhưng dưới màu xanh ấy là màu đỏ của máu và tuổi trẻ.

Và tiếng gọi từ Truông Bồn vẫn còn vang vọng:

Hãy sống xứng đáng với những người đã hy sinh để chúng ta có được ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn