“Tiếng harmonica giữa đêm Trường Sơn”
Một câu chuyện được nhiều cựu thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn nhắc lại về tiếng kèn harmonica vang lên giữa những đêm bom đạn, trở thành ký ức không thể quên của cả một đơn vị.
Bà Nguyễn Thị Liên từng tham gia lực lượng thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn vào đầu những năm 1970. Công việc của đơn vị bà là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải đi qua ban đêm.
Bà kể rằng ở đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Đỗ Minh Đức, quê Hà Nam, rất ít nói nhưng luôn mang theo một chiếc harmonica nhỏ trong túi áo.
Mỗi khi công việc kết thúc, giữa rừng tối mịt chỉ còn ánh lửa bếp le lói, anh Đức lại ngồi trên một tảng đá ven đường và thổi vài khúc nhạc quê hương.
Bà Liên nhớ nhất một đêm mưa lớn năm 1972. Sau nhiều giờ san lấp hố bom, cả đơn vị gần như kiệt sức. Khi mọi người đang trú dưới mái tăng giữa rừng thì tiếng harmonica lại vang lên.
“Tiếng kèn nhỏ lắm, nhưng giữa rừng sâu nghe rất rõ. Ai cũng im lặng nghe như được trở về nhà một chút.”
Ít lâu sau, trong một lần làm nhiệm vụ mở đường sau trận bom, anh Đức đã hy sinh.
Chiếc harmonica được đồng đội giữ lại và sau hòa bình đã trao về cho gia đình anh ở quê nhà.
Nhiều năm sau, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, bà Liên nói điều bà nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là tiếng harmonica vang lên giữa đêm Trường Sơn — thứ âm thanh khiến những người lính trẻ năm ấy thấy mình vẫn còn hy vọng giữa chiến tranh.



