Tiếng Harmonica Trong Đêm Mưa
Giữa những ngày chiến tranh gian khó, tiếng đàn harmonica của một người lính trẻ đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đơn vị trong những đêm mưa nơi chiến trường.
Năm 1971, ông Phan Văn Lực 20 tuổi, làm nhiệm vụ thông tin tại một đơn vị đóng quân gần vùng đồi núi miền Trung. Cuộc sống nơi chiến trường thiếu thốn đủ điều. Những ngày mưa kéo dài, quần áo phơi mãi không khô. Đêm xuống, cái lạnh len vào từng góc hầm trú ẩn. Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Thái, quê Nghệ An, người nhỏ gầy nhưng lúc nào cũng vui vẻ. Anh Thái có một chiếc harmonica cũ luôn để trong túi áo. Ông Lực nhớ lại: — "Mỗi lần nghỉ ngơi, anh ấy lại lấy đàn ra thổi." Tiếng đàn không quá hay. Có hôm còn lạc nhịp. Nhưng đồng đội ai cũng thích nghe. Một đêm cuối năm, mưa rừng kéo dài không dứt. Đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về. Ai cũng mệt. Không khí trong hầm trú quân lặng ngắt. Bất ngờ anh Thái lấy chiếc harmonica ra. Âm thanh chậm rãi vang lên giữa tiếng mưa. Một người khẽ hát theo. Rồi thêm người nữa. Chẳng mấy chốc cả căn hầm nhỏ có tiếng cười. Nỗi nhớ nhà như dịu lại. Những gương mặt mệt mỏi cũng nhẹ đi đôi phần. Ông Lực ngồi cạnh nhìn người đồng đội đang cầm chiếc đàn cũ. Ánh đèn dầu chập chờn soi khuôn mặt còn rất trẻ. Anh Thái nói nhỏ: — "Bom đạn làm mình mệt rồi. Đừng để lòng mình cũng mệt theo." Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Trong lần gặp lại đồng đội cũ, ông Lực gặp lại anh Thái. Mái tóc cả hai đều đã bạc. Anh Thái vẫn giữ chiếc harmonica năm nào. Lớp sơn bên ngoài đã bong gần hết. Nhưng âm thanh vẫn còn. Anh đưa chiếc đàn lên môi. Giai điệu cũ vang lên chậm rãi. Ông Lực ngồi lặng rất lâu. Có những ký ức của thời hoa lửa không nằm ở những điều lớn lao. Đôi khi, đó chỉ là một tiếng đàn nhỏ giữa đêm mưa, đủ để con người có thêm sức mạnh đi tiếp qua những tháng năm gian khó.



