Bài viết

Tiếng Harmonica Trong Hầm Đá

Giữa những ngày mở đường trong mưa bom năm 1971, tiếng harmonica của một người lính trẻ đã trở thành niềm an ủi cho cả đơn vị. Nhưng sau một trận bom dữ dội, cây harmonica còn lại giữa hầm đá, còn người thổi nó thì mãi không trở về.

Gia Lai19/05/2026Phúc Thị Xoa (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tuyến Đường 9 – Nam Lào là nơi bom đạn dội xuống gần như suốt ngày đêm. Đơn vị công binh của ông Lê Quang Vinh nhận nhiệm vụ mở đường cho xe vận tải vượt qua khu vực núi đá hiểm trở. Cuộc sống trong rừng vô cùng thiếu thốn. Ban ngày đào đường, san hố bom; ban đêm lại kéo gỗ ngụy trang để tránh máy bay phát hiện. Có những hôm cả đơn vị chỉ ăn nắm cơm trộn muối rang rồi ngủ ngay bên mép đường. Trong tiểu đội có chiến sĩ trẻ tên Đặng Hữu Khang, quê ở Huế. Khang mang theo một chiếc harmonica cũ được cha tặng trước ngày lên đường nhập ngũ. Mỗi tối sau giờ làm, anh thường ngồi trong hầm đá thổi những giai điệu quê nhà. Tiếng kèn của Khang không quá hay, nhưng giữa rừng sâu bom đạn, nó khiến ai cũng thấy lòng dịu lại. Có người đang sốt rét nghe tiếng harmonica cũng cố ngồi dậy cười. Ông Vinh nhớ nhất một đêm mưa lớn, cả đơn vị vừa tránh được trận bom dữ dội. Ai cũng mệt rã rời. Khang lấy chiếc kèn ra thổi bài dân ca Huế quen thuộc. Tiếng nhạc vang nhẹ giữa tiếng mưa rừng khiến nhiều người lặng đi nhớ nhà. Khang từng nói: — “Khi nào hết chiến tranh, em sẽ về mở một quán cà phê nhỏ bên sông Hương, tối nào cũng thổi kèn.” Mọi người nghe rồi cười: — “Lúc đó nhớ miễn phí cà phê cho tụi này.” Anh cười hiền: — “Miễn phí cả đời.” Nhưng lời hẹn ấy không bao giờ thành hiện thực. Một buổi sáng đầu mùa khô, đơn vị đang phá đá mở đường thì máy bay bất ngờ ập tới. Bom trút xuống liên tiếp làm cả sườn núi rung chuyển. Một tảng đá lớn đổ sập xuống cửa hầm nơi Khang và vài đồng đội đang trú ẩn. Khi mọi người đào được lối vào, Khang đã không còn thở nữa. Trong tay anh vẫn nắm chặt chiếc harmonica phủ đầy bụi đá. Đêm hôm đó, không ai ngủ. Chiếc kèn được đặt giữa hầm, cạnh ngọn đèn dầu leo lét. Một đồng đội thử thổi lại bản nhạc cũ nhưng tiếng kèn nghẹn và vỡ vụn giữa chừng. Sau chiến tranh, ông Vinh có dịp trở lại Huế. Ông tìm đến nhà Khang bên bờ sông Hương và trao lại chiếc harmonica cho mẹ anh. Bà cụ run run cầm chiếc kèn cũ, nước mắt lặng lẽ rơi xuống lớp kim loại đã xỉn màu theo năm tháng. Ông Vinh kể rằng đến tận bây giờ, mỗi khi nghe ai đó thổi harmonica trong đêm, ông lại nhớ về hầm đá năm xưa — nơi có một người lính trẻ từng mang âm nhạc giữ ấm trái tim đồng đội giữa những ngày tháng dữ dội nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn