Tiếng hát át tiếng bom
Câu chuyện dựa trên hình ảnh có thật của các đội văn công và thanh niên xung phong trong kháng chiến chống Mỹ. Nhân chứng là bác Trần Thị Lan, từng là văn công biểu diễn phục vụ bộ đội tại tuyến lửa Quảng Bình – Vĩnh Linh.
Năm 1967.
Quảng Bình – vùng đất “tuyến lửa”.
Bom rơi không ngớt. Ban ngày, máy bay gầm rú. Ban đêm, pháo sáng rực trời.
Giữa nơi tưởng chừng chỉ có khói lửa ấy…lại vang lên tiếng hát.
“Chúng tôi hát để át tiếng bom,” bác Lan kể.
Sân khấu không phải là nhà hát.
Chỉ là một khoảng đất trống, vừa được san lại sau trận bom.
Ánh sáng không phải đèn điện.
Là ánh đuốc, ánh pháo sáng còn vương trên bầu trời.
Một buổi tối, đội văn công của bác nhận nhiệm vụ biểu diễn cho bộ đội chuẩn bị ra trận.
Khi tiết mục vừa bắt đầu, tiếng máy bay ập đến.
“Xuống hầm!” – có người hô.
Nhưng các chiến sĩ vẫn ngồi đó.
Họ nhìn lên sân khấu, ánh mắt chờ đợi.
Bác Lan nhớ mãi ánh mắt ấy.
“Chúng tôi không xuống hầm nữa,” bác nói.
Tiếng hát cất lên:
“Đường ra trận mùa này đẹp lắm…”
Bom nổ phía xa.
Rồi gần hơn.
Nhưng tiếng hát vẫn vang.
Một chiến sĩ trẻ lau vội nước mắt, cười:
“Hát nữa đi chị!”
Đêm đó, chương trình không bị gián đoạn.
Sau buổi diễn, nhiều chiến sĩ lên đường ngay trong đêm.
Có người… không trở về.
Nhiều năm sau, bác Lan nói:
“Chúng tôi không cầm súng… nhưng tiếng hát cũng là một cách chiến đấu.”



