Tiếng hát át tiếng bom
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, bà Nguyễn Thị Bích Liên cùng đồng đội làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông, sửa đường, san lấp hố bom và vận chuyển tiếp đạn cho bộ đội. Dù luôn đối mặt với bom đạn và mất mát, bà cùng đồng đội vẫn cất cao tiếng hát để động viên nhau vượt qua gian khổ.
háng 12 năm 1965, cô gái trẻ Nguyễn Thị Bích Liên tham gia Đội 89, C893 thanh niên xung phong tỉnh Thái Bình. Đơn vị của cô làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường sắt từ Phủ Lý đến ga Cầu Yên. Công việc hằng ngày là sửa đường, thay tà vẹt, vận chuyển đất đá, san lấp hố bom và khắc phục những đoạn đường bị máy bay địch đánh phá.
Dù người nhỏ bé, chỉ nặng khoảng 35kg, Bích Liên luôn xông xáo nhận những phần việc khó. Mỗi khi máy bay ném bom, cô cùng đồng đội lại lao ra mặt đường, nhanh chóng sửa chữa từng đoạn ray để bảo đảm những chuyến tàu tiếp tục chạy ra tiền tuyến.
Đến tháng 7 năm 1968, Bích Liên cùng đồng đội hành quân vào Trường Sơn. Tại làng Thanh Thạch, tỉnh Quảng Bình, cô từng thoát chết trong gang tấc. Khi máy bay địch bất ngờ oanh tạc, Bích Liên và người đồng đội Nguyễn Thị Loan chỉ kịp đẩy nhau vào một căn hầm chữ A. Bom nổ làm đất đá tung lên khắp nơi. Sau trận bom, hai người bước ra khỏi hầm trong khói bụi và chứng kiến cảnh làng xóm tan hoang.

Trên các trọng điểm như Đường 15A, Cổng Trời và Km39, những trận bom liên tiếp diễn ra. Có lần, bom đánh trúng khu sinh hoạt của đơn vị, khiến 9 đồng đội của bà hy sinh trong cùng một ngày. Nỗi đau mất mát vô cùng lớn, nhưng những người còn sống vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ để giữ cho tuyến đường không bị chia cắt.
Năm 1969, Bích Liên được gia nhập Đoàn Văn công “Tiếng hát át tiếng bom”. Trong những cánh rừng Trường Sơn, sân khấu của họ có khi chỉ là một khoảng đất nhỏ, đạo cụ đơn sơ chỉ là chiếc hòm đạn. Thế nhưng, các cô gái vẫn biểu diễn những bài hát cách mạng, làn điệu chèo và dân ca để phục vụ bộ đội, thanh niên xung phong và thương binh.
Chùm ảnh tư liệu

Ảnh tư liệu của bài viết.
Bà Bích Liên từng chia sẻ rằng tiếng hát giữa rừng già không chỉ giúp mọi người vơi bớt nỗi nhớ quê hương, mà còn xoa dịu nỗi đau của những người bị thương. Tiếng hát vang lên giữa bom đạn như một lời khẳng định rằng tuổi trẻ Việt Nam dù gian khổ, hy sinh vẫn giữ vững niềm tin và tinh thần lạc quan.
Năm 1970, sau 5 năm xa nhà không một dòng tin tức, Bích Liên mới có dịp gặp lại mẹ. Người mẹ xúc động nói rằng gia đình từng tưởng cô đã hy sinh và đã lập bàn thờ hai lần. Cuộc gặp ấy là một trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời người nữ thanh niên xung phong.

Sau chiến tranh, bà Nguyễn Thị Bích Liên tiếp tục tham gia các hoạt động chăm lo cho đồng đội, giúp đỡ thương binh, gia đình liệt sĩ và những cựu thanh niên xung phong có hoàn cảnh khó khăn. Câu chuyện của bà nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng cuộc sống hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu xương và sự hy sinh thầm lặng của biết bao người.


