"Tiếng hát át tiếng bom" – Huyền thoại bên dòng sông Bến Hải (1)
"Tiếng hát át tiếng bom" – Huyền thoại bên dòng sông Bến Hải
Tiếng hát vút lên từ lòng đất Trên mảnh đất Quảng Trị những năm 1960-1970, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một hơi thở. Tại địa đầu giới tuyến Vĩnh Linh, nơi mỗi mét vuông đất phải chịu hàng tấn bom đạn, có một "trận địa" không dùng súng đạn nhưng sức công phá vào lòng người lại vô cùng mãnh liệt: Đó là tiếng hát. Bà Lương Thị Ninh khi ấy là một cô gái tuổi đôi mươi, sở hữu giọng hát trong trẻo và cao vút. Giữa lúc loa phóng thanh của phía bên kia chiến tuyến liên tục phát đi những bản nhạc chiêu hồi, bà cùng đội văn nghệ Vĩnh Linh đã đứng ngay sát bờ sông Bến Hải, dùng tiếng hát của mình để đáp trả. Bà nhớ lại: "Lúc đó không biết sợ là gì, cứ loa vang lên là chúng tôi hát. Hát cho anh em chiến sĩ chắc tay súng, hát cho bà con dưới địa đạo ấm lòng." Có những buổi biểu diễn ngay trên miệng hầm, khi tiếng máy bay gầm rú trên đầu, bà vẫn giữ vững nhịp phách. Tiếng hát dân ca Trị Thiên thiết tha, ngọt ngào như lời ru của mẹ, lời hứa của quê hương đã xuyên qua khói bom, bay sang tận bờ Nam, nhắc nhở về tình thâm cốt nhục và niềm tin tất thắng. Không chỉ là lời ca Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người thiếu nữ năm ấy nay đã trở thành Nghệ sĩ ưu tú, nhưng ký ức về những ngày "tiếng hát át tiếng bom" vẫn vẹn nguyên. Những câu hò, điệu lý của bà Ninh không chỉ là văn nghệ, đó là biểu tượng của sự lạc quan và ý chí bất khuất của người dân Quảng Trị. Giữ gìn ký ức – giữ gìn tương lai
Thế hệ trẻ Quảng Trị hôm nay khi đi qua cầu Hiền Lương, đứng dưới cột cờ vĩ tuyến, cần nhớ rằng để có được sự tĩnh lặng hòa bình này, đã có những tiếng hát vang lên bất chấp cái chết cận kề. Câu chuyện của bà Lương Thị Ninh nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của văn hóa và tinh thần dân tộc. Hãy sống với nhiệt huyết của tuổi trẻ, để xứng đáng với những thanh âm kiên cường đã từng bảo vệ mảnh đất này.



