Tiếng hát át tiếng pháo
Trong lúc đào hầm, pháo địch bắn liên tục. Đất rung, ai cũng căng thẳng. Chị Hương – nữ thanh niên xung phong – bỗng cất tiếng hát một bài dân ca. Giọng chị vang nhưng ấm.
Ban đầu mọi người ngạc nhiên, rồi từng người hát theo. Tiếng hát hòa vào tiếng cuốc xẻng. Ai cũng làm nhanh hơn, bớt sợ hơn. Đất đá rơi, nhưng không ai bỏ việc.
Một anh lính trẻ hỏi: “Chị hát không sợ à?”
Chị Hương đáp: “Sợ chứ, nhưng hát để mình mạnh.”
Hầm hoàn thành trước khi pháo bắn gần hơn. Nhờ hầm, cả đội an toàn. Đêm đó, nhiều người nói rằng tiếng hát đã cứu họ khỏi hoảng loạn.
Sau hòa bình, chị Hương vẫn thích hát khi làm việc. Chị bảo: “Ngày xưa, tiếng hát giúp tôi đứng vững.” Trong chiến tranh, tiếng hát không chỉ là giải trí, mà là cách giữ tinh thần, giữ niềm tin để tiếp tục sống và lao động.



