Bài viết

Tiếng Hát Bên Bếp Lửa

Giữa những ngày chiến đấu căng thẳng, một tiếng hát mộc mạc bên bếp lửa đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần, giúp những người lính vượt qua nỗi sợ và nỗi nhớ nhà.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ở chiến trường, có những lúc im lặng còn đáng sợ hơn tiếng bom,” ông Cường kể. “Đặc biệt là những đêm chờ lệnh.” Đơn vị pháo binh của ông đóng quân trên một sườn đồi trống. Đêm xuống, gió rít qua từng nòng pháo lạnh buốt. Ai cũng biết có thể bất cứ lúc nào lệnh bắn sẽ đến. “Đêm đó, trời tối đen, không trăng. Anh em ngồi quanh bếp lửa nhỏ, chẳng ai nói gì.” Bất chợt, một giọng hát cất lên. Đó là Hòa – cậu lính trẻ nhất đơn vị. “Giọng nó không hay đâu,” ông Cường cười nhẹ. “Nhưng nó hát rất thật.” Hòa hát về quê nhà, về cánh đồng lúa, về con sông nhỏ. Những lời ca giản dị ấy len vào lòng từng người. “Lúc đầu chỉ mình nó hát. Rồi dần dần, vài người hát theo. Cuối cùng cả đơn vị cùng hát.” Tiếng hát át đi tiếng gió, át cả nỗi lo sợ đang đè nặng. Bếp lửa bập bùng, soi rõ những gương mặt trẻ nhưng đã sớm chai sạn vì chiến tranh. “Ngay lúc đó, lệnh bắn đến.” Mọi người lập tức vào vị trí. Những khẩu pháo đồng loạt khai hỏa, xé toang màn đêm. “Nhưng lạ là… không ai còn run nữa.” Sau trận đánh, đơn vị giữ vững vị trí. Nhưng Hòa đã không trở về. “Một mảnh pháo… trúng ngay khi nó đang nạp đạn.” Không ai nói thành lời. Đêm hôm sau, họ lại ngồi quanh bếp lửa. “Không ai bảo ai, nhưng một người bắt đầu hát… chính bài hôm trước Hòa hát.” Giọng hát nối tiếp nhau, trầm hơn, sâu hơn. Ông Cường nhìn xa xăm:
“Tiếng hát của nó không mất. Nó chỉ ở lại… trong tất cả chúng tôi.” Trong thời hoa lửa, đôi khi một bài hát giản dị cũng đủ trở thành ngọn lửa sưởi ấm những tâm hồn giữa chiến tranh lạnh lẽo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn