Bài viết

Tiếng hát bên hầm quân y

từng tham gia công tác chăm sóc thương bệnh binh tại một trạm quân y dã chiến. Câu chuyện nói về sự tận tụy và tình người trong những năm tháng gian khó.

Gia Lai22/05/2026Nguyễn Văn Quyên (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, giữa một khu rừng sâu, trạm quân y dã chiến nơi bà Nguyễn Thị Lan công tác hoạt động suốt ngày đêm. Những ngày cao điểm, y tá và bác sĩ gần như không có thời gian nghỉ. Một buổi tối, trời mưa lớn. Trong góc hầm nhỏ, một chiến sĩ trẻ vừa được chuyển đến nằm lặng im. Bà Lan mang bát cháo nóng đến. — “Ăn chút đi em.” Người lính khẽ lắc đầu. — “Em nhớ nhà quá chị ạ.” Bà Lan ngồi xuống bên mép võng. Ngoài trời, tiếng mưa rơi đều trên mái hầm phủ đất. Một lúc sau, bà khẽ hát. Là một bài dân ca bà vẫn nghe từ ngày còn nhỏ. Tiếng hát nhỏ thôi. Nhưng giữa đêm rừng yên tĩnh, nó như mang theo hơi ấm của một mái nhà xa. Người chiến sĩ trẻ im lặng nghe. Đến khi bài hát kết thúc, anh khẽ nói: — “Lâu rồi em mới thấy giống ở nhà như thế.” Vài tuần sau, sức khỏe người lính dần khá hơn. Trước lúc trở về đơn vị, anh đứng trước cửa hầm quân y: — “Sau này em sẽ nhớ tiếng hát đó.” Nhiều năm sau hòa bình, bà Lan kể rằng bà không còn nhớ đã hát bài gì. Nhưng bà vẫn nhớ ánh mắt người lính trẻ hôm ấy. Giữa thời hoa lửa, có những điều rất giản dị. Một bát cháo nóng. Một lời hỏi han. Hay một tiếng hát nhỏ giữa đêm mưa. Đôi khi chính những điều ấy giúp con người mạnh mẽ đi qua những năm tháng khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn