Tiếng hát dưới Bình minh
Câu chuyện về lòng quả cảm của cô gái tuổi mười chín, một mình chèo xuồng ba lá vượt qua mưa bom bão đạn trên dòng kênh xáng để vận chuyển thương binh và thuốc men, dùng tiếng hát át đi tiếng bom gầm bảo vệ sự sống cho đồng đội.
Vào những năm 1971 – 1972, vùng lõi U Minh Thượng thuộc tỉnh Rạch Giá (Kiên Giang cũ) trở thành mục tiêu hủy diệt của địch. Chúng thực hiện chiến dịch nhổ đồn, càn quét quy mô lớn nhằm triệt hạ các cơ sở quân y và hậu cần của ta. Giữa bom cày đạn xới, cô gái trẻ Năm Đông khi ấy mới 19 tuổi, vừa làm nhiệm vụ hộ lý, vừa kiêm luôn chân chèo xuồng giao liên chuyển thương binh về tuyến sau.
Một đêm đầu mùa mưa năm 1971, trạm quân y dã chiến đóng bên rạch xẻo cạn bị máy bay B-52 ném bom tọa độ. Lửa cháy rực trời, khói khét lẹt mùi thuốc súng và lá tràm cháy dở. Trạm nhận lệnh phải di dời khẩn cấp hơn 20 thương binh nặng vào sâu trong rừng tràm U Minh. Năm Đông được giao trách nhiệm chèo chiếc xuồng ba lá lớn, chở theo ba thương binh nặng nhất và một số thùng thuốc kháng sinh quý giá.
Đêm tối đen như mực, muỗi rừng vo ve, dòng kênh nhỏ đầy chướng ngại vật do cây tràm đổ ngã sau loạt bom. Năm Đông một mình một chèo, hai tay rớm máu vì giữ chặt mái chèo đẩy xuồng đi trong nước ngược.
Đến gần rạng sáng, khi xuồng vừa ra đến đoạn kênh xáng lớn thì bất ngờ hai chiếc trực thăng "Cá ráo" của địch từ hướng căn cứ Thứ Ba bay sượt qua ngọn tràm, lùng sục. Ánh đèn pha từ trên cao quét dọc dòng sông, sáng rực cả một vùng. Một đồng chí thương binh trên xuồng do vết thương quá đau và mất máu đã bắt đầu mê sảng, bật lên những tiếng rên rỉ lớn.
Trong không gian im ắng của buổi sớm, tiếng rên ấy rất dễ lọt vào tai bọn địch hoặc hệ thống dò âm thanh của chúng. Nếu bị phát hiện, cả xuồng thương binh sẽ tan tành dưới làn đạn đại liên. Không một chút hoảng loạn, Năm Đông liền cất giọng hát. Cô hát những bài ca tài tử Nam Bộ, những câu hò quê hương Rạch Giá, Kiên Giang ngọt ngào nhưng lấn át cả không gian:
"Ai về đất biển Kiên Giang... Nhớ dòng sông trích, nhớ hàng dừa xanh..."
Giọng hát thanh xuân của cô gái 19 tuổi vang lên giữa dòng kênh đầy bom đạn. Tiếng hát vừa để đánh lạc hướng tai mắt của địch từ trên trực thăng (khiến chúng nghĩ đó chỉ là một cô gái quê đi chợ sớm), vừa như một liều thuốc tinh thần xoa dịu nỗi đau, giúp người chiến sĩ đang mê sảng dần tỉnh táo lại và nén đau im lặng.
Chiếc trực thăng lượn vòng hai lượt rồi phóng vụt đi hướng khác. Xuồng của Năm Đông cập bến căn cứ an toàn khi những tia nắng đầu ngày vừa chiếu qua tán tràm. Ba người thương binh được cứu sống, hũ thuốc quý được bảo toàn nguyên vẹn.
Lời kết: Chiến tranh qua đi, bà Năm Đông trở về cuộc sống đời thường với những vết thương trên mình và một giọng hát đã khàn đi vì sương gió thời gian. Nhưng mỗi lần nhắc về những ngày tháng ở U Minh Thượng, bà lại mỉm cười bảo: "Hồi đó không biết sợ là gì, chỉ biết nếu mình im lặng thì đồng đội sẽ chết. Tiếng hát lúc đó chính là vũ khí của tụi tôi". Câu chuyện của bà mãi là một nốt nhạc kiên cường trong khúc ca oai hùng của vùng đất Kiên Giang thời hoa lửa.



