TIẾNG HÁT DƯỚI HẦM TRÚ ẨN
Giữa những ngày bom đạn khốc liệt nơi tuyến lửa, tiếng hát của một cô gái trẻ đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao người lính.
Năm 1968, tại tuyến đường Trường Sơn, cô thanh niên xung phong Trần Thị Mai mới 18 tuổi đã theo đơn vị làm nhiệm vụ san lấp hố bom, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến.
Mai nhỏ người nhưng lúc nào cũng tươi cười. Đồng đội bảo:
— “Bom rơi còn chưa đáng sợ bằng lúc Mai im lặng.”
Bởi mỗi khi nghỉ chân, cô lại cất tiếng hát. Những bài ca về quê hương, về ngày chiến thắng vang lên giữa núi rừng khiến ai nghe cũng thấy lòng nhẹ hơn.
Một buổi tối, máy bay địch bất ngờ quần thảo dữ dội. Cả đơn vị phải lao xuống hầm trú ẩn. Đất đá rung chuyển, tiếng bom nổ dồn dập khiến nhiều chiến sĩ trẻ run lên vì sợ hãi.
Trong bóng tối đặc quánh ấy, bất ngờ có tiếng Mai khe khẽ hát:
— “Đường Trường Sơn xe anh qua…”
Ban đầu chỉ là giọng hát nhỏ run run. Rồi từng người cất theo. Tiếng hát nối tiếng hát, át cả tiếng bom ngoài kia.
Một anh lính trẻ sau này nhớ lại:
— “Lúc ấy tụi tôi không còn thấy mình đang ở giữa chiến tranh nữa. Chỉ thấy như đang ngồi đâu đó bên bếp lửa quê nhà.”
Đêm ấy, hầm trú ẩn vẫn an toàn.
Nhưng vài tháng sau, trong một lần san lấp hố bom để mở đường cho đoàn xe kịp qua trước bình minh, Mai bị thương nặng vì một quả bom nổ chậm.
Đồng đội đưa cô vào mé rừng. Giữa hơi thở đứt quãng, cô vẫn cố hỏi:
— “Đường… thông chưa?”
Nghe mọi người nói đoàn xe đã qua an toàn, Mai mỉm cười rất nhẹ.
Người ta kể rằng trước lúc nhắm mắt, cô còn khe khẽ hát vài câu dang dở.
Nhiều năm sau chiến tranh, những người lính từng sống sót trong đêm bom năm ấy vẫn nhớ mãi tiếng hát của cô gái nhỏ Trường Sơn.
Bởi có những ngọn lửa không cháy bằng đạn bom… mà cháy bằng lòng can đảm và niềm tin vào ngày mai hòa bình.



