Tiếng hát giữa chiến trường
“Mỗi khi rảnh, nhất là buổi tối, chúng tôi lại quây quần bên nhau, người gảy đàn, người hát,” bác kể. Những bài hát về quê hương, về gia đình, về ngày chiến thắng vang lên giữa rừng sâu. Dù không có sân khấu, không có ánh đèn, nhưng ai cũng hát bằng cả trái tim.
Bác Nguyễn Hữu Long nhớ lại thời hoa lửa với một nụ cười hiền: “Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có cả tiếng hát.” Là người có giọng ca hay, bác thường là “cây văn nghệ” của đơn vị.
“Mỗi khi rảnh, nhất là buổi tối, chúng tôi lại quây quần bên nhau, người gảy đàn, người hát,” bác kể. Những bài hát về quê hương, về gia đình, về ngày chiến thắng vang lên giữa rừng sâu. Dù không có sân khấu, không có ánh đèn, nhưng ai cũng hát bằng cả trái tim.
Có lần, sau một trận chiến căng thẳng, tinh thần anh em xuống thấp. Bác Long đã cất tiếng hát, rồi cả đơn vị cùng hòa theo. “Chỉ một lúc sau, ai cũng thấy nhẹ lòng hơn,” bác nhớ lại. Tiếng hát khi ấy không chỉ là giải trí, mà còn là liều thuốc tinh thần giúp người lính vượt qua nỗi sợ hãi và mệt mỏi.
Bác nói, mỗi bài hát đều gắn với một kỷ niệm, một gương mặt đồng đội. Có người đã không trở về, nhưng giọng hát của họ vẫn như còn vang đâu đây.
Sau chiến tranh, trở về Hồng Bàng, bác Long tham gia đội văn nghệ của phường. Mỗi lần cất tiếng hát, bác lại nhớ về những năm tháng đã qua. “Hát không chỉ để vui, mà còn để nhớ,” bác chia sẻ. Với bác, tiếng hát năm xưa chính là một phần ký ức đẹp nhất của thời hoa lửa.


