Tiếng hát giữa đại ngàn
Giữa những cánh rừng Trường Sơn đầy bom đạn, tiếng hát của người lính đã xua tan mệt mỏi và thắp lên niềm tin vào ngày chiến thắng. Có những giai điệu sống mãi cùng năm tháng.
Mỗi buổi tối sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cả tiểu đội lại quây quần bên bếp lửa. Người chiến sĩ trẻ tên Khánh luôn mang theo một cây đàn ghi-ta tự đóng từ thùng đạn cũ và những sợi dây nhặt được từ kho quân khí.
Tiếng đàn của Khánh không thật tròn tiếng, nhưng mỗi khi anh cất lên những bài hát về quê hương, về Bác Hồ và ngày đất nước thống nhất, cả khu rừng như lắng lại. Đồng đội cùng hòa giọng, tiếng hát vang xa giữa đại ngàn, át đi tiếng bom vọng từ phía chiến trường.
Một đêm, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống khu vực đóng quân. Sau trận bom, chiếc đàn của Khánh chỉ còn lại những mảnh gỗ vỡ vụn. Anh nhặt từng mảnh, mỉm cười rồi nói: "Đàn hỏng thì mình làm chiếc khác, miễn là còn được hát."
Không lâu sau, Khánh hy sinh trong một trận chiến khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ đoàn xe vận tải. Đồng đội chôn anh dưới một gốc cây lớn, bên cạnh là vài mảnh gỗ còn sót lại của cây đàn.
Đến hôm nay, những người lính năm xưa vẫn nhớ tiếng hát của Khánh. Họ bảo rằng giữa khói lửa chiến tranh, chính tiếng hát ấy đã giúp họ thêm vững tin để bước tiếp trên con đường giải phóng dân tộc.


