Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng Hát Giữa Đêm Bom

Câu chuyện kể về tinh thần lạc quan của những thanh niên xung phong trong thời chiến. Dù sống giữa bom đạn, họ vẫn giữ được niềm tin và động viên nhau bằng những bài hát giản dị.

11/03/2026Bùi Lưu Ly (Trường mầm non số 1 Tân Uyên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, tôi mới tròn 20 tuổi và tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ sửa đường cho xe vận tải quân sự đi qua.

Công việc của chúng tôi rất nguy hiểm. Ban ngày máy bay thường xuyên ném bom phá đường, ban đêm chúng tôi lại phải ra san lấp hố bom để xe có thể tiếp tục chạy.

Có một lần, sau một trận bom dữ dội, con đường gần như bị phá hủy hoàn toàn. Cả đội chúng tôi làm việc suốt nhiều giờ trong đêm tối, ai cũng mệt lả.

Lúc ấy trong đội có một cô gái tên Nguyễn Thị Hoa. Hoa là người nhỏ nhắn nhưng lúc nào cũng vui vẻ. Thấy mọi người quá mệt, Hoa bỗng cất tiếng hát.

Tiếng hát của cô vang lên giữa đêm rừng yên tĩnh. Ban đầu chỉ có một mình Hoa hát, sau đó cả đội cùng hát theo.

Tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa cùng tiếng hát. Không khí mệt mỏi dường như tan biến.

Một anh trong đội cười nói:
“Bom đạn không làm mình sợ… chỉ sợ không hát được thôi!”

Chúng tôi vừa hát vừa làm việc cho đến khi con đường được sửa xong trước khi trời sáng.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, mỗi lần gặp lại nhau chúng tôi vẫn nhắc đến đêm hôm ấy – đêm mà tiếng hát đã giúp cả đội vượt qua nỗi sợ và sự mệt mỏi.

Ông Bình thường nói:
“Trong thời hoa lửa, đôi khi một bài hát cũng có thể trở thành sức mạnh giúp con người đứng vững giữa bom đạn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn