TIẾNG HÁT GIỮA KHÓI LỬA
Tao Văn Pầu nhập ngũ năm 1967, chiến đấu ở Mường Ngòi. Anh là người trẻ nhất, cũng là người mang nhiều tiếng cười nhất trong đơn vị.
Giữa những ngày hành quân gian khổ, Pầu thường cất tiếng hát. Những câu dân ca vang lên giữa núi rừng, át đi tiếng bom xa xa. Đồng đội vẫn nói đùa: “Ở đâu có Pầu hát, ở đó bớt sợ.”
Trong một đêm trú quân, khi pháo sáng rực trời, mọi người nằm im lặng vì lo sợ bị phát hiện. Chỉ có Pầu khe khẽ hát, đủ để những người xung quanh nghe thấy. Tiếng hát ấy không làm lộ vị trí, mà lại khiến ai cũng thấy lòng mình vững hơn.
Pầu không phải người lập nhiều chiến công, nhưng anh giữ cho đơn vị một điều quý giá – tinh thần.
Năm 1973, khi rời quân ngũ, tiếng hát của Tao Văn Pầu vẫn còn vang trong ký ức đồng đội, như một phần của tuổi trẻ đã đi qua thời hoa lửa.


