TIẾNG HÁT GIỮA MƯA BOM
TIẾNG HÁT GIỮA MƯA BOM
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một vùng núi Tây Bắc heo hút, có một đơn vị bộ đội đóng quân trong những hầm đá sâu giữa rừng. Bom đạn địch thường xuyên trút xuống, khiến mặt đất rung chuyển, cây rừng gãy đổ. Giữa hoàn cảnh gian khổ ấy, có một chàng lính trẻ tên Tuấn, quê ở miền xuôi, nổi tiếng với giọng hát ấm áp.
Mỗi tối sau giờ chiến đấu căng thẳng, Tuấn lại khe khẽ cất tiếng hát trong hầm. Những bài ca cách mạng, những khúc hát về quê hương, về mẹ đã giúp đồng đội quên đi mệt mỏi, xoa dịu nỗi nhớ nhà và tiếp thêm niềm tin vào ngày chiến thắng. Trong ánh đèn dầu leo lét, tiếng hát của Tuấn vang lên như ngọn lửa sưởi ấm tinh thần cả đơn vị.
Một lần, khi địch bất ngờ ném bom dữ dội vào khu vực đóng quân, Tuấn cùng đồng đội nhanh chóng sơ tán. Thấy một chiến sĩ bị thương chưa kịp ra khỏi hầm, Tuấn quay lại cứu bạn. Một tiếng nổ lớn vang lên, hầm đá sập xuống. Tuấn đã hy sinh trong khoảnh khắc ấy.
Sau trận bom, đồng đội tìm thấy Tuấn trong tư thế che chở cho người bạn bị thương. Cả đơn vị lặng đi trong đau xót. Đêm hôm đó, giữa núi rừng tĩnh lặng, không còn tiếng hát quen thuộc, nhưng ai cũng cảm nhận được tinh thần của Tuấn vẫn ở bên họ, tiếp sức cho họ vững bước.
Hòa bình lập lại, mỗi khi nhớ về thời hoa lửa, các cựu chiến binh vẫn nhắc đến Tuấn – người lính đã dùng cả tiếng hát và mạng sống của mình để góp phần viết nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc.



