Bài viết

TIẾNG HÁT GIỮA MÙA HOA LỬA

Mùa hè năm 1969, chiến tranh lan rộng khắp miền quê ven sông Thu Bồn. Những cánh đồng lúa đang thì con gái bị cày nát bởi bom đạn. Đêm đêm, ánh pháo sáng xé ngang bầu trời khiến cả vùng quê chìm trong nỗi bất an kéo dài.

Gia Lai17/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhưng giữa những ngày tháng ấy, đội văn công của huyện vẫn rong ruổi khắp nơi để biểu diễn phục vụ bộ đội và người dân.

Trong đội văn công có Hà — cô gái nhỏ với giọng hát trong veo như nước suối đầu nguồn.

Hà nổi tiếng khắp vùng vì mỗi lần cô cất tiếng hát, cả sân đình im phăng phắc. Tiếng hát của cô không chỉ mang theo niềm vui mà còn khiến những người lính nơi tiền tuyến nhớ về quê hương, nhớ về những ngày bình yên chưa có chiến tranh.

Một buổi chiều cuối hạ, đội văn công đến biểu diễn tại đơn vị pháo binh đóng gần chân núi.

Ở đó, Hà gặp Duy.

Duy là chiến sĩ liên lạc mới hai mươi hai tuổi. Anh có nụ cười hiền và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ lạc quan dù chiến tranh khốc liệt đến đâu.

Hôm ấy, khi Hà đứng trên sân khấu dựng bằng tre hát bài “Câu hò bên bờ Hiền Lương”, Duy đứng phía dưới chăm chú nhìn cô không rời mắt.

Sau buổi diễn, anh lúng túng bước tới đưa cho Hà một bi đông nước.

“Chị hát hay lắm.”

Hà bật cười:

“Em già hơn anh có khi.”

Duy đỏ mặt khiến cả đội văn công cười ầm lên.

Từ hôm đó, mỗi lần đội văn công ghé đơn vị biểu diễn, Duy đều tìm cách gặp Hà.

Có khi anh chỉ đứng từ xa nghe cô hát.

Có khi lặng lẽ mang cho cô vài trái bắp nướng còn nóng.

Giữa chiến tranh, những điều giản dị ấy lại khiến trái tim người ta rung động nhiều hơn bao giờ hết.

Một đêm trăng sáng hiếm hoi, Hà ngồi bên bờ sông tập hát.

Duy đến ngồi cạnh.

Xa xa, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng nước chảy tạo thành âm thanh yên bình lạ thường.

Duy hỏi:

“Hà này, sau chiến tranh chị muốn làm gì?”

Hà nhìn lên bầu trời đầy sao rồi khẽ đáp:

“Em muốn được đứng hát trên một sân khấu thật lớn… không còn tiếng bom nữa.”

Duy cười:

“Lúc đó nhất định anh sẽ ngồi hàng ghế đầu.”

Hai người bật cười.

Khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như cũng lùi thật xa.

Nhưng bình yên ngắn ngủi nhanh chóng qua đi.

Đầu đông năm ấy, đơn vị của Duy nhận nhiệm vụ chuyển công văn qua vùng địch đánh phá dữ dội.

Trước lúc đi, anh chạy đến tìm Hà.

Duy lấy trong túi áo ra một chiếc khăn rằn cũ.

“Mẹ anh gửi từ quê lên. Anh giữ mãi… giờ tặng em.”

Hà cầm chiếc khăn, lòng chợt nghẹn lại.

Cô linh cảm chuyến đi này rất nguy hiểm.

“Anh nhớ phải trở về.”

Duy gật đầu rồi mỉm cười:

“Anh còn chưa được nghe em hát trên sân khấu lớn mà.”

Đêm ấy, trời mưa tầm tã.

Duy cùng đồng đội rời đơn vị giữa màn mưa trắng xóa.

Hà đứng dưới mái hiên nhìn theo cho đến khi bóng họ biến mất trong màn đêm.

Ba ngày sau, tin dữ truyền về.

Đoàn liên lạc bị phục kích giữa đường rừng.

Nhiều người bị thương nặng.

Hà chết lặng.

Cô ôm chặt chiếc khăn rằn trong tay, suốt đêm không ngủ.

Nhưng rồi đến sáng hôm sau, một bóng người tập tễnh bước vào sân đình.

Là Duy.

Vai áo anh thấm máu, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn cố cười.

Hà chạy tới đỡ lấy anh.

Đó là lần đầu tiên cô bật khóc trước mặt mọi người.

Duy khẽ nói:

“Anh hứa sẽ trở về mà.”

Ngoài trời, cơn mưa cuối mùa dần tan.

Mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng.

Ngày chiến thắng, cả vùng quê ngập trong cờ đỏ và tiếng reo hò.

Đội văn công tổ chức buổi biểu diễn lớn nhất từ trước đến nay ngay giữa sân vận động huyện.

Hà đứng trên sân khấu, ánh đèn sáng rực chiếu lên tà áo dài trắng.

Phía dưới hàng ghế đầu, Duy ngồi lặng im nhìn cô mỉm cười.

Tiếng hát của Hà vang lên giữa bầu trời hòa bình.

Không còn tiếng bom.

Không còn chia ly.

Chỉ còn những con người đã đi qua năm tháng khói lửa bằng tất cả niềm tin và tình yêu tuổi trẻ.

Sau buổi diễn hôm ấy, Duy nắm lấy tay Hà giữa sân vận động đầy gió.

Xa xa, những chùm phượng đỏ đầu mùa bắt đầu nở rực trên khắp con đường quê.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG HÁT GIỮA MÙA HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa