Cựu chiến binh

Tiếng Hát Giữa Mùa Hoa Lửa

Câu chuyện kể lại ký ức của bà Võ Thị Hạnh về những năm tháng tuổi trẻ tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ giữ đường và vận chuyển hàng hóa trong chiến tranh. Dù cuộc sống đầy gian khổ và hiểm nguy, bà cùng đồng đội vẫn giữ tinh thần lạc quan, đoàn kết và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Lai Châu10/03/2026Quàng Thị Ngọc (xã tân uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ăm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi, Võ Thị Hạnh rời quê nhà để tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Đơn vị của bà được giao nhiệm vụ san lấp hố bom và hướng dẫn các đoàn xe đi qua những đoạn đường rừng nguy hiểm.

Những ngày đầu, bà còn bỡ ngỡ với cuộc sống giữa núi rừng. Ban ngày làm việc dưới nắng gắt, ban đêm lại phải sẵn sàng sửa đường nếu bom rơi.

Một buổi tối, sau khi hoàn thành công việc, cả đội ngồi nghỉ bên con đường vừa được sửa xong. Xa xa vẫn còn nghe tiếng máy bay. Dù vậy, một người trong đội cất tiếng hát khe khẽ. Chẳng mấy chốc, mọi người cùng hòa theo.

Tiếng hát vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng. Trong khoảnh khắc ấy, họ quên đi mệt mỏi và hiểm nguy. Với họ, những bài hát không chỉ là niềm vui mà còn là nguồn động viên để tiếp tục công việc.

Một lần khác, sau một trận bom lớn, con đường bị phá hỏng nặng. Cả đội lập tức ra sửa đường suốt đêm. Khi đoàn xe đầu tiên đi qua an toàn, mọi người vỗ tay reo vui như vừa hoàn thành một chiến công lớn.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, Võ Thị Hạnh vẫn nói rằng điều bà nhớ nhất không chỉ là những ngày làm việc vất vả, mà còn là những tiếng hát vang lên giữa núi rừng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn