Tiếng hát giữa rừng dừa
Trong lực lượng du kích xã Đại Điền, Nguyễn Văn Hoài được mọi người nhớ đến bởi tính vui vẻ và hay hát.
Những đêm trú quân dưới rừng dừa, sau giờ canh gác, ông thường khe khẽ hát những bài ca cách mạng để động viên đồng đội. Có chiến sĩ trẻ từng nói:
— “Nghe anh Hoài hát, tụi em quên cả sợ.”
Ông chỉ cười hiền:
— “Rồi mai này hòa bình, mình sẽ hát lớn hơn nữa.”
Nhưng chiến tranh ngày càng ác liệt. Cuối năm 1969, địch liên tục mở các cuộc càn quét vào vùng căn cứ.
Trong một trận chiến bảo vệ xóm làng, ông Hoài cùng tổ du kích chiến đấu suốt nhiều giờ liền giữa làn bom đạn. Khi nguồn đạn gần cạn, ông vẫn bình tĩnh ở lại chặn địch để đồng đội rút lui an toàn.
Trước lúc hy sinh, ông còn cố nói với anh em:
— “Đừng để bà con bị bắt…”
Người chiến sĩ trẻ ngã xuống vào ngày 20 tháng 11 năm 1969, nhưng tiếng hát và tinh thần lạc quan của ông vẫn còn sống mãi trong ký ức đồng đội.



