Tiếng hát giữa rừng sâu
Câu chuyện kể về những giây phút lạc quan hiếm hoi giữa khói lửa Chiến tranh Việt Nam, nơi tiếng hát trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn cho những người lính nơi chiến trường.
Ông Lê Văn Bình từng là chiến sĩ thông tin, làm nhiệm vụ giữ liên lạc giữa các đơn vị trong rừng sâu Trường Sơn. Công việc của ông rất quan trọng, nhưng cũng đầy nguy hiểm vì thường xuyên phải di chuyển và sửa chữa đường dây giữa bom đạn. Một buổi tối sau nhiều ngày hành quân mệt mỏi, đơn vị của ông dừng chân bên một con suối nhỏ. Ai nấy đều im lặng, gương mặt lấm lem, ánh mắt mệt mỏi. Bất chợt, từ phía cuối hàng quân, một giọng hát cất lên. Đó là anh Tuấn – một chiến sĩ trẻ trong đơn vị. Anh hát một bài ca quê hương, giọng không quá hay nhưng ấm áp và chân thành. Ban đầu chỉ là một mình anh hát. Rồi dần dần, vài người khác hát theo. Chẳng mấy chốc, cả đơn vị hòa giọng. Tiếng hát vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng, xua tan đi phần nào nỗi mệt nhọc và lo âu. Ông Bình nhớ lại:
“Lúc đó, tôi thấy như mình không còn ở chiến trường nữa, mà đang ở quê nhà, giữa những ngày yên bình.” Đêm ấy, không có ánh đèn, không có sân khấu, chỉ có tiếng suối chảy và tiếng hát của những người lính. Nhưng chính khoảnh khắc giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ bước tiếp những chặng đường gian nan phía trước. Vài ngày sau, trong một lần làm nhiệm vụ, anh Tuấn bị thương và phải rời đơn vị. Trước khi đi, anh vẫn cười và nói:
“Khi nào mệt, các anh nhớ hát nhé!”



