Tiếng hát giữa tọa độ lửa (1)
Câu chuyện tái hiện những ngày tháng ác liệt tại Ngã ba Đồng Lộc, nơi các nữ thanh niên xung phong vừa chiến đấu với bom đạn, vừa giữ vững tinh thần lạc quan bằng tiếng hát và niềm tin vào ngày mai hòa bình.
Cô Trần Thị Lan vẫn nhớ như in những ngày làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc – một “tọa độ lửa” mà bom đạn địch ngày đêm trút xuống. Khi ấy, cô và các chị em trong đội thanh niên xung phong được giao nhiệm vụ san lấp hố bom, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến.
Công việc nguy hiểm luôn rình rập, nhưng điều đặc biệt là trong những giờ phút căng thẳng nhất, tiếng hát lại vang lên. Có hôm vừa lấp xong hố bom, chưa kịp nghỉ ngơi, cả đội lại cất tiếng hát để động viên nhau. Tiếng hát ấy không át được tiếng bom, nhưng lại làm vơi đi nỗi sợ hãi trong lòng mỗi người.
Một buổi chiều, sau một trận bom dữ dội, con đường bị phá nát. Đất đá ngổn ngang, khói bụi mù mịt. Cô Lan cùng đồng đội nhanh chóng lao ra làm nhiệm vụ. Trong lúc làm việc, một chị trong đội bị thương, nhưng vẫn nén đau, cười và nói: “Phải thông đường cho xe đi đã!”. Câu nói giản dị ấy khiến tất cả càng quyết tâm hơn.
Khi màn đêm buông xuống, con đường lại được thông suốt. Những chiếc xe nối đuôi nhau đi qua trong ánh đèn yếu ớt. Nhìn theo đoàn xe, cô Lan và các đồng đội lại nắm tay nhau, khẽ hát một bài quen thuộc. Tiếng hát hòa vào núi rừng, như tiếp thêm sức mạnh cho những người ở lại và cả những người ra trận.
Giờ đây, mỗi khi nhắc lại, cô Lan vẫn xúc động: “Chúng tôi đã sống những ngày tháng gian khổ nhưng rất đẹp. Giữa bom đạn, chúng tôi vẫn hát – vì tin vào ngày đất nước hòa bình.”


