Tiếng Hát Giữa Trận Bom
Đơn vị của Lâm đóng quân gần một con suối nhỏ. Những ngày hiếm hoi không có bom, anh thường ngồi bên bờ suối và hát.
Giọng hát của Lâm không quá hay, nhưng ấm. Nó khiến cả đơn vị quên đi mệt mỏi, quên đi những mất mát.
Một buổi chiều, khi mọi người đang nghỉ ngơi, tiếng máy bay vang lên. Bom bắt đầu rơi. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt.
Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ bị kẹt lại, hoảng loạn không dám di chuyển. Lâm lao tới, kéo cậu vào hầm trú ẩn.
Cậu lính run rẩy:
“Em… em sợ…”
Lâm không nói gì. Anh chỉ bắt đầu hát.
Giữa tiếng bom, giọng hát ấy vang lên – run nhưng không tắt. Dần dần, cậu lính bình tĩnh lại. Những người khác cũng lặng đi.
Sau trận bom, đơn vị tổn thất nặng. Lâm bị thương, nhưng vẫn cười:
“Còn sống là còn hát.”
Về sau, khi chiến tranh kết thúc, nhiều người vẫn nhớ về giọng hát ấy. Không phải vì nó hay, mà vì nó đã giữ họ lại với nhau trong những khoảnh khắc khó khăn nhất.



