Bài viết

Tiếng hát giữa trận địa

Đà Nẵng31/05/2026Nguyễn Thị Hồng Hạnh (Trường Tiểu học Hoà Phước)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng căn cứ thuộc Hòa Bắc, đơn vị thanh niên xung phong của Mai đóng quân bên sườn núi. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Ban ngày họ san lấp hố bom, tải đạn, mở đường cho xe ra mặt trận. Ban đêm lại thay nhau trực chiến giữa tiếng máy bay gầm rú.

Mai là cô gái nhỏ nhất đơn vị nhưng lúc nào cũng tươi cười. Điều đặc biệt nhất ở cô là giọng hát rất hay. Mỗi khi công việc kết thúc, Mai thường cất tiếng hát giữa núi rừng để động viên đồng đội.

Có người hỏi:
“Sao giữa chiến tranh mà Mai vẫn hát được?”

Cô mỉm cười:
“Vì còn hát là còn hy vọng.”

Một buổi chiều, đơn vị nhận nhiệm vụ sửa lại đoạn đường vừa bị bom đánh sập để đoàn xe lương thực kịp đi qua trong đêm. Ai nấy đều làm việc khẩn trương. Đất đá còn nóng sau trận bom, khói bụi phủ kín cả cánh rừng.

Đúng lúc ấy, tiếng máy bay địch lại xuất hiện. Bom nổ dồn dập khiến mọi người phải lao xuống hầm trú ẩn. Đất rung chuyển dữ dội, cây rừng gãy đổ khắp nơi.

Khi tiếng bom vừa ngớt, Mai là người đầu tiên trèo lên khỏi hầm. Nhìn con đường bị cày nát thêm lần nữa, nhiều người lặng đi vì mệt mỏi và tuyệt vọng.

Bất ngờ, giữa khói bụi mịt mù, giọng hát của Mai vang lên:
“Đường ra trận mùa này đẹp lắm…”

Tiếng hát trong trẻo ấy như tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị. Mọi người lại cầm cuốc xẻng lao vào làm việc. Họ làm suốt đêm dưới ánh đuốc và ánh trăng mờ.

Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được nối lại. Đoàn xe lương thực nối đuôi nhau băng qua an toàn.

Nhưng trong trận bom đêm ấy, Mai đã bị thương nặng do mảnh bom găm vào vai.

Khi đồng đội dìu vào lán nghỉ, cô vẫn cười:“Đường thông rồi phải không?”

Một chị trong đơn vị nắm chặt tay Mai, nước mắt rơi:
“Ừ, thông rồi… nhờ em đó.”

Sau này, nhiều đồng đội của Mai vẫn nhớ mãi tiếng hát năm xưa giữa khói lửa chiến tranh. Với họ, đó không chỉ là lời ca, mà là ngọn lửa của niềm tin, của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn