Tiếng Hát Sau Trận Pháo
Giữa 81 ngày đêm bom đạn ở Thành cổ Quảng Trị, tiếng hát cất lên sau một trận pháo dữ dội đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính trẻ bám trụ nơi chiến hào.
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị là nơi đất trời như rung chuyển không ngừng. Từng đợt pháo dội xuống làm tường thành vỡ vụn, chiến hào sụp lở, cây cỏ cháy đen. Nhưng giữa khốc liệt ấy, những người lính trẻ vẫn tìm cách giữ cho nhau niềm tin sống. Ông Đặng Văn Nam khi ấy là chiến sĩ bộ binh mới tròn hai mươi tuổi. Ông quê ở Nam Định, giọng hát rất ấm. Trong đơn vị, anh em thường gọi vui là “Nam văn công”. Một buổi chiều, đơn vị vừa trải qua trận pháo kích kéo dài gần một giờ. Khói bụi mù mịt, ai nấy mệt lả, quần áo rách bươm vì đất đá văng vào người. Khi tiếng nổ vừa dứt, trong chiến hào chỉ còn tiếng thở nặng và tiếng cuốc xẻng sửa lại công sự. Không khí nặng nề bao trùm. Bất ngờ, ông Nam phủi đất trên vai rồi cất tiếng hát khe khẽ: “Đường ra trận mùa này đẹp lắm...” Ban đầu chỉ một mình ông hát. Giọng khàn đi vì khói súng nhưng vẫn vang và ấm. Người bên cạnh ngẩng lên cười: “Hát nữa đi!” Ông hát to hơn. Một người khác hòa theo. Rồi cả đoạn hào đầy bùn đất bắt đầu có tiếng hát nối nhau. Tiếng hát át đi sự mệt mỏi, xua tan cảm giác vừa trải qua lằn ranh sinh tử. Có chiến sĩ vừa lấp hố pháo vừa hát. Có người đang băng tay bị xước vẫn gõ nhịp lên bi đông nước. Một đồng đội trẻ nói: “Nghe hát xong thấy còn sức đánh tiếp.” Ông Nam cười: “Còn hát được là còn khỏe.” Đêm ấy, họ lại vào vị trí chiến đấu. Nhiều người trong đơn vị kể rằng chính tiếng hát sau trận pháo đã giúp họ đứng dậy nhanh hơn, mạnh mẽ hơn. Nhiều năm sau ngày hòa bình, gặp lại nhau ở Quảng Trị, các cựu chiến binh vẫn nhắc: “Hồi đó nhờ Nam hát mà tụi mình vượt qua bao trận.” Ông chỉ cười hiền: “Tôi hát để tự động viên mình trước.” Tiếng hát sau trận pháo năm ấy là biểu tượng của tinh thần lạc quan, lòng quả cảm và sức mạnh tinh thần phi thường của người lính tại Thành cổ Quảng Trị trong những năm tháng thời hoa lửa.



