TIẾNG HÁT TRÊN CAO ĐIỂM
Đêm trước giờ xung phong, cao điểm im phăng phắc. Trong hầm trú quân chật hẹp, một giọng hát khe khẽ cất lên. Đó là Lan – cô giao liên nhỏ nhắn, thường mang thư vượt suối băng rừng. Lan hát bài dân ca quê mình, giọng trong veo như xua tan mệt mỏi. Những người lính lặng im nghe, mỗi người nhớ về một mái nhà, một khung trời yên bình.
Khi tiếng hát dứt, Lan cười: “Mai thắng trận, em xin hát to hơn”. Nhưng sáng hôm sau, trong làn đạn dày đặc, Lan ngã xuống khi đang dẫn đường cho đơn vị. Chiếc khăn tay thêu dở rơi bên phiến đá.
Sau chiến tranh, đồng đội cũ trở lại cao điểm năm xưa. Gió thổi qua cỏ lau, như mang theo tiếng hát ngày nào. Họ tin rằng, ở nơi ấy, tiếng hát của Lan vẫn còn vang mãi – tiếng hát của tuổi trẻ, của lòng dũng cảm giữa thời hoa lửa.


